Các bài hát được thể hiện bằng đàn Guitar!

Giai điệu bài hát được đệm bằng đàn ghi ta nên rất sâu lắng và nhẹ nhàng.

Read more…

Bookworn - mọt sách

Read more…

Bookworn - mọt sách

Read more…

Tình lỡ


Xoay vòng chiếc điện thoại trên tay, tôi cảm thấy nuối tiếc cho hành động vô thức vừa rồi. Vậy cũng hay. Chỉ một nút delete thôi, xóa sạch tất cả những ai liên quan đến anh có trang danh bạ của tôi. Cả anh nữa, tôi cũng delete.
Tôi đang nghĩ gì nhỉ? Có phải đang nghĩ về anh. Nghĩ về tất cả. có thể tôi delete tất cả tin nhắn, số phone của anh nhưng tôi lại không thể delete tên anh ra khỏi đầu và hình ảnh, kí ức về anh ra khỏi trái tim mình.
Tiếng sấm ì ầm từ xa xa vọng lại, có cơn mưa rào ồn ã dội về. Khe khẽ đẩy cánh cửa sổ. Ngoài kia là đêm. Đêm đang được gội rửa bằng những giọt mưa từ giữa trời cao dội lại. Tôi không hay biết rằng mùa hạ đã về và anh cũng đã xa tôi từ lâu. Đêm mưa làm tôi nhớ tới anh, tôi gặp anh lần cuối cũng vào đêm mưa như thế này.

Hơi ẩm ngai ngái từ trong lòng đất dội lên. Cây bàng nhiều lá non bên cửa sổ đang đón đợi mưa trong tiếng rì rầm tựa như đang hát thầm một bài ca kể chuyện người thiếu nữ.
Tiếng nhạc báo hiệu có tin nhắn mới từ chiếc điện thoại phát ra phá tan giấc ngủ, tôi với tay lấy, trên màn hình hiện lên hàng số lạ, ngước nhìn đồng hồ đã một giờ rưỡi, tôi đọc được dòng tin kỳ lạ trên máy: “ Xin lỗi, tối nay anh không thể về nhà, anh muốn suy nghĩ lại chuyện của vợ chồng mình.”
“Có thể anh đã nhầm số rồi”. Tôi nhắn lại như thế.
Nhắm mắt lại định ngủ tiếp thì bên kia nhắn lại: “ vậy thì cho tôi xin lỗi. Nhưng cho tôi hỏi bạn là nam hay nữ vậy?”. Mặc dù cảm thấy hơi buồn cười vì câu hỏi ấy nhưng tôi cũng đáp lại với vẻ hờ hững : “là nữ”.
Vài ngày sau đó tôi nhận được dòng tin: “ cô có thể cho tôi một lời khuyên không?” và rồi anh kể tôi nghe về cuộc đời của anh, về gia đình, về sự nghiệp và người vợ.
Chị ấy tên Tường Vân là một hướng dẫn viên du lịch, chị công tác ở một công ty du lịch nước ngoài. Với anh chị có một tính cách hiền lành, đồng thời còn là người vợ đảm đan. Còn anh là một nhân viên marketing, là một người đàn ông mẫu mực cho gia đình. Cả hai quen nhau từ hồi học đại học, rồi kết hôn đã được hai năm. Cũng đã đến lúc để cho mái ấm hạnh phúc có tiếng cười nói khúc khích của trẻ thơ, thì một điều bất ngờ đã xảy ra, khiến cả hai không ngờ tới đó là chị mãi mãi không bao giờ có được thiên chức làm mẹ. Nhưng thật trớ trêu khi anh lại là người con trai duy nhất, bây giờ anh không biết phải làm sao khi bố mẹ anh muốn anh đi lấy người vợ khác.
Cho lời khuyên? Thật sự tôi không biết khuyên gì, chỉ biết lắng nghe và chia sẻ với anh. Cứ như thế, anh hay nhắn tin cho tôi vào mỗi đêm, kể tôi nghe nhiều thứ và tôi cũng không biết làm gì hơn ngoài việc lắng nghe. Những dòng tin nhắn anh gởi cho tôi ngày một nhiều hơn và bắt đầu kể cho anh nghe về mình, về cuộc sống của một cô sinh viên khoa ngữ văn.
Reng, reng….. Chuông điện thoại lóe nhạc bất chợt. Một thoáng ngạc nhiên dâng lên: “ là ai đấy nhỉ”. Tôi nhoài người tìm kiếm. Một hàng số lạ hiện lên: “ alô”. “ Anh Quân đây, xin lỗi vì đã đánh thức Nhiên dậy lúc nửa đêm, nhưng, anh đánh thức em dậy với một thông báo là: có cơn mưa rào đầu hạ đấy, và ngày mai mình gặp nhau nhé !”. Anh cúp máy, tôi thấy tim mình rộn ràng. Tôi với anh liên lạc với nhau qua tin nhắn đã được nửa năm, lần đâu tiên anh gọi cho tôi chỉ để yêu cầu gặp mặt. Tôi đi vào giấc ngủ với một sự tìm kiếm hình bóng ai đó.
Anh đến trước, chọn cho mình một góc khuất phía bên phải quán cà phê tên gì đó, lúc đi vào tôi  cũng chẳng để ý tên chỉ biết là anh nói quán ở đối diện với cơ quan anh. Tôi không thể tìm ra anh đang ở đâu trong quán nhưng có lẽ anh đã nhìn thấy vẻ luống cuống của tôi. “ Anh đang ở đây” dường như tôi đã nhận ra anh khi nghe giọng nói ấy. Tôi hỏi như để chữa thẹn: “ anh đến lâu chưa?”
- “ Không biết lâu chưa, nhưng mà anh sắp uống hết ly cà phê này rồi đó” anh cười nói.
- Tôi bối rối “ em xin lỗi, nhưng anh có quyền kêu thêm một ly nữa mà”
- “ Nhưng anh không có đủ tiền trả”
- “ Vậy thì anh ở lại rửa ly đi, người ta đang tuyển phục vụ kìa” Tôi chỉ vào tờ giấy ghi tuyển phục vụ dán trên tường.
- “ Ủa nhưng sao anh biết là em mà gọi to vậy”
- “Bí mật” anh làm ra vẻ nghiêm trọng.
- “Anh không nói cũng không sao” Tôi cười và anh cũng cười.
Lần đầu tiên gặp nhưng cả tôi và anh không hề bắt đầu câu chuyện bằng màn chào hỏi hay làm quen, bởi cả hai đã nói hết những điều đó qua điện thoại cả rồi. Cả hai trò chuyện luyên thuyên với những chủ đề khác nhau, đôi lúc cả hai lại rơi vào im lặng. Chiều hôm sau anh đã gọi cho tôi và thú nhận “ suốt cả ngày hôm nay anh chỉ nghĩ tới em thôi….”.Lắng nghe sự diễn đạt vụng về của anh, tôi thấy tim mình cũng rung lên cảm xúc ấy. Nhưng tôi cũng nhất quyết không gặp lại anh nhanh như thế được vì dù thế nào anh cũng là người đã có gia đình và còn Tường Vân nữa, chị ấy vô tội.
Ngày qua ngày tôi nhận ra mình đang quay quắt trong hình bong của người đàn ông ấy. Còn anh, gọi điện giọng thăm dò pha chút giận dỗi “ đã một tháng rồi, em không thể gặp anh sao?, chẳng nhẽ em bận thế sao?”. Mới có một tháng thôi ư? Vậy mà tôi tưởng vài tháng rồi kia đấy. Anh không biết tôi cũng nhớ anh nhưng… tôi bỗng im lặng không trả lời.
Tam Đảo mùa nhiều sương.Những hàng cây song thụ bên đường lá xanh rì như mất biệt vào trời cao. Tôi đạp xe đi giữa hai hàng cây ấy, cơn gió rỗi lùa vào, làm làn tóc xõa xếp ra sau. Có phải tôi đang vui, vui vì dòng tin anh gởi “ Tường Vân đã chủ động viết đơn ly hôn. Cô ấy đã đi Lâm Đồng rồi.”
Tường Vân ra đi anh đến gặp tôi nhiều hơn. Khi gặp nhau anh và tôi chỉ nói chuyện vu vơ. Mẹ tôi bảo khi con cảm thấy có người làm con ngạc nhiên và thú vị khi ở bên người ấy , thì hẳn đó là người đặc biệt đối với con. Tôi không chắc chắn lắm về điều này. Tôi và anh yêu nhau, không ngạc nhiên và thú vị như mẹ tôi nói nhưng yêu anh tôi có cảm giác ấm áp và sự bình yên. Tất cả sẽ mãi là như thế nếu như ngày ấy không đến. Ngày anh đến gặp tôi và chỉ nói: “Anh sẽ đi Lâm Đồng, Tường Vân đang bị bệnh nặng, cô ấy cần anh chăm sóc.”
Khi anh ra đi tôi ngồi im lặng, không thể biết là mình đang nghĩ gì. Tôi lặng lẽ đứng dậy tắt điện đi và châm lên ngọn nến. Trong bập bùng tia sáng yếu ớt, tôi khẽ xoay người lại, soi bóng mình in rõ rằng trên vách tường, tôi nhận thấy đường con tim mình không hoang hoải như mình từng nghĩ. Tình yêu hết là như thế nào?
Rồi cũng đến một lần kia, khoảng một giờ đêm về sáng có cơn mưa rơi. Tôi tỉnh giấc. Như một thói quen cố hữu. Tôi đưa tay cầm điện thoại và chờ đợi. Chuông reo, tôi cầm lên: “alô”. “Tường Vân đây, Nhiên phải không? “
Tôi lúng túng trả lời: “ đúng rồi, nhưng có chuyện gì thế ạ?”
“Tôi đã nghe anh Quân kể về cô nhiều lắm, anh Quân vừa mất vì một tai nạn giao thông bất ngờ” Tôi nghe như từng tiếng nói hòa vào tiếng mưa rơi. Bên kia nói tiếp “ Anh ấy có nhờ tôi gọi điện cho cô giờ này và ngày hôm nay. Cô có thể xuống đây nhận một vật mà anh ấy để lại cho cô được không?” .
Tôi bật dậy, nhoài người ra ô cửa sổ. Phía bên kia đường dưới ngọn đèn cao áp, trong làn mưa rơi xối xả, Tường Vân đang trùm áo mưa kín đầu đứng đó. Một tay cầm điện thoại và một tay cầm một cái gì đó tựa quyển sổ ghi ngày tháng. Tôi giật mình như nhớ ra buổi tối anh nhắn nhầm vào máy tôi cũng vào ngày này. Tôi kéo nhanh ô cửa lại, tắt điện thoại rồi rón rén mở cửa đi ra nơi Tường Vân đang đứng. Mưa đêm vẫn rơi rơi vội vã.
Read more…

Lòng tin có trên đời này không?

"Yêu đơn giản chỉ là yêu và sống đơn giản chỉ là để sống, khi yêu người ta tin nhau nhiều đến mức gạt bỏ mọi lời nói, gạt bỏ tất cả những thứ mà dường như thực sự ở trước mắt mà vẫn làm ngơ, chỉ mong sao được ở bên cạnh người mình thương yêu. Nhưng có mấy ai làm được điều đó…
“Gửi đến heo đất - người đàn ông em yêu nhất nhưng để lại trong em nhiều cay đắng nhất… Nếu sau này chúng ta có thể trở thành vợ chồng, em hi vọng những kí ức đau buồn đã qua có thể được xóa sạch trong tâm trí của hai chúng ta…Em viết bài viết này vì đó là cảm xúc của em khi em biết mình bị dối gạt, em cũng hi vọng , đó chỉ là hiểu lầm…”
 


Lâu lắm rồi Linh Dung mới có dịp trở lại Hà Nội, Hà Nội trong kí ức của cô đẹp biết bao nhiêu, ở nơi này có biết bao kí ức về một mối tình rất đẹp của cô. Xa Hà Nội 5 năm rồi, giờ quay trở lại mọi thứ đã đổi khác nhiều nhưng dường như trong lòng cô mọi nỗi đau vẫn còn nguyên vẹn. Đi dạo quanh Hồ Tây, cái không khí se lạnh của tiết trời mùa thu Hà Nội lại làm cho cô quay lại với mọi kí ức đã qua. Dường như mọi thứ vẫn còn đang hiện hữu, bất giác Linh Dung thấy đôi mắt của mình cay sè, cô tự hỏi mình: “mình lại khóc đấy ư”?
Ngày ấy, Linh Dung và Lâm Hùng yêu nhau say đắm, họ có một tình yêu thật đẹp, sẽ chẳng ai nghĩ rằng hai người có thể rời xa nhau nhưng điều mà không ai ngờ đó lại đến. Cái cách họ xa nhau cũng lạ, lạ như cách họ quen nhau vậy, lạ còn vì khi chia tay cả hai vẫn để lại cho nhau một lời nguyện ước.
Vào một buổi sáng, trời mưa tầm tã đang vội phóng xe đến cơ quan để chuẩn bị cho xong bản hợp đồng phải kí vào đầu giờ chiều và còn phải nhận thêm một nhiệm vụ là tiếp nhận một nhân viên mới đến thực tâp. Lâm Hùng cũng chẳng để ý đến một vũng nước rất to trên đường anh phóng thẳng xe để nước bắn tung tóe vào những người xung quanh, anh không biết rằng trên lề đường đang có một cô bé ăn vận rất xinh, đang cầm ô đứng chờ xe buýt. Khi anh phóng vụt xe qua anh chỉ kịp nghe có tiếng một cô gái hét lên: “ Đồ mất lịch sự, làm bẩn hết quần áo người khác mà không một lời xin lỗi”. Anh cũng chẳng thèm để ý vì anh còn có việc quan trọng hơn đang đợi ở cơ quan.

***
Cộc..cộc…cộc…
- Ai đó? Vào đi.
- Chào sếp! cô nhân viên mới đến rồi. - Cậu nhân viên lém lỉnh nhất của phòng kinh doanh bước vào.
-Cậu cho cô ta vào đi.
-Báo cho sếp một tin vui nhé, cô ta cực xinh.
-Không đùa nữa, xinh thì tôi giao cho cậu hướng dẫn cô ta luôn đó, buổi đầu đến thực tập mà đã đi muộn, đánh giá về ý thức cho điểm C. Thôi cậu cho cô ta vào gặp tôi.
-Chào anh. Là anh?... - Bất giác cô thốt lên, mặt cô xị xuống, cô lầm bầm: “ thì ra kẻ xấu xa làm mình bị bẩn hết quần áo là anh ta báo hại mình buổi đầu tiên đã đến muộn”.
-Chào cô! Sao cô biết tôi ah. Cô nói gì thế? Cô tên gì?
-Dạ, không có gì, em tên Linh Dung.
-Tôi tên Lâm Hùng, trưởng phòng kinh doanh. Tôi rất ghét nhân viên của mình đi muộn. Vừa nói anh vừa cau mày ra vẻ không hài lòng.
-Tôi xin lỗi, sẽ không có lần sau đâu ạ. Mặc dù ra vẻ hối lỗi nhưng trong lòng cô lại hậm hực không lẽ lại nói tại anh mà tôi mới đến muộn. Thôi coi như số mình xui xẻo.

Cho dù buổi đầu ấn tượng về cô không được tốt cho lắm nhưng cô đã chứng tỏ được mình là người có năng lực nên suốt khoảng thời gian 5 tháng thực tập ở đây, cô chiếm được rất nhiều cảm tình của mọi người, duy chỉ có anh lúc nào cũng tỏ ra không hài lòng, luôn chống đối lại cô. Càng va chạm nhiều, cô và anh càng gần nhau hơn, những lần đi công tác cùng nhau là khoảng thời gian cô ở gần anh nhất. Sao nhiều lúc anh dịu dàng đến thế, cô thích cái cách anh làm mặt lạnh với cô trước mặt mọi người nhưng lại rất ghét mỗi lần anh mắng mỏ cô trước tất cả mọi người, Cô không hiểu vì sao anh luôn đối đầu với cô, lúc trước cô ghét anh nhiều lắm nhưng suốt thời gian làm việc ở đây cô đã yêu anh lúc nào chẳng hay. Cô thích nhìn mỗi khi anh cau có, thích những nụ cười hiếm hoi của anh. Cô biết anh ghét cô, không biết bao nhiêu lần cô phải rơi nước mắt khi nghĩ đến anh nhưng trước anh cô vẫn cứ cười.
Ảnh minh họa
5 tháng trôi qua thật nhanh, đã đến lúc cô phải rời xa công ty để quay lại trường làm luận văn tốt nghiệp. Trước khi cô đi cả phòng đi liên hoan chia tay, duy chỉ có anh không đến. Trong lòng cô bỗng trào dâng một cảm giác gì đó rất khó chịu, hình như hôm đó cô uống rất say, cô không biết mình đã về nhà bằng cách nào, chỉ biết sang hôm sau khi thức dậy, cô thấy đầu mình đau như có ai đó đánh vậy. Cô bỗng giật mình khi ánh mắt của cô chạm vào một bó hoa hồng vàng, loài hoa cô thích được đặt ngay ngắn bên bàn cạnh giường, cô lại ngửi thấy mùi cháo hành thơm phức. Bò ra khỏi giường Linh Dung đi đến bàn ăn thấy một tô cháo còn nóng hổi, đặt bên đó là một tấm thiệp rất xinh.“ Hi vọng em sẽ thích bó hoa đó, ăn hết cháo đi nhé, lần đầu tiên anh vào bếp đó. Đừng có uống say mềm thế chứ, nếu anh không đến thì biết làm thế nào. Bé ngốc ah! Anh sẽ luôn nhớ em”. Tấm thiệp không kí tên người viết. Linh Dung cảm thấy vô cùng ngạc nhiên, tò mò, cô vội nhấc điện thoại ấn số của chị cùng phòng hôm qua đi liên hoan chia tay cô. Nhưng cô cũng chẳng nhận được câu trả lời vì mọi người đều say mềm nên cũng không biết ai đã đưa cô về. Đang miên man với những dòng suy nghĩ hỗn độn, bất giác cô nhìn ra bên ngoài ban công, bộ quần áo lần đầu tiên cô đến công ty đang bay phất phới, bỗng nhiên cô thấy mắt mình cay cay, phải rồi cô nhớ anh.
Vậy là từ bây giờ, mỗi sáng cô sẽ không còn thức dậy vào lúc 5h, sẽ không còn phải đứng trước gương hàng tiếng đồng hồ để chọn xem bộ váy hay bộ quần áo nào đẹp, không còn phải ngồi trước bàn trang điểm mà tô tô, vẽ vẽ làm sao cho thật xinh. Bởi vì lúc nào cô cũng muốn xuất hiện trước Lâm Hùng thật xinh đẹp. Cô cũng không cần phải thức suốt đêm để nghĩ làm gì cho anh vui khi anh đang có vấn đề về công việc. Cô buồn.
Một tháng vùi đầu làm luận văn giúp cô tạm quên anh, cô rất mệt mỏi, cuối cùng cô cũng hoàn thành bài luận văn với số điểm cao. Rất mãn nguyện với kết quả đó, hôm nay là cuối tuần cô tự thưởng cho mình một ngày đi chơi thật vui vẻ. Sáng sớm cô thức dậy, chọn cho mình một bộ cánh đẹp nhất, cô ưng ý nhất, phớt nhẹ chút phấn hồng, cô thấy mình thật xinh. Tung tăng dạo bước giữa chốn đông người nơi thành thị, cô chọn điểm đến là Hồ Tây. Cô bỗng khựng lại khi nhìn thấy một dáng người rất thân quen ngồi đó, ngồi cái ghế đá cô hay ngồi. Bất giác cô thấy tim mình đập nhanh hơn, hai má ửng đỏ, cô thấy khó thở quá, hít và thở ra một hơi thật dài, lấy hết can đảm cô bước lại phía ghế đá có một dáng người quen thuộc đang ngồi đó.
- Chào anh.
- Chào em.
Cô rất ngạc nhiên, bởi cô không thấy Lâm Hùng có vẻ gì là bất ngờ khi ngước lên nhìn cô. Đưa mắt sang bên cạnh cô nhìn thấy một bó hồng vàng.
- Anh đợi ai sao?
- Uh, anh đợi một người.
- Vậy em không làm phiền anh nữa. - Cô định quay đi vì cô sợ anh nhìn thấy nước mắt cô rơi, bất ngờ cô bị kéo lại, tay anh chạm vào tay cô khiến cô thấy thật sự khó thở, cô không ngăn được nước mắt của mình rơi xuống.
- Em đi đâu thế, anh đợi em mà. Anh biết là em thích ngồi ở Hồ Tây, biết là em hay ngồi chiếc ghế này. Anh cũng biết mỗi khi vui hay buồn em đều đến đây. Anh nghĩ em đã hoàn thành bài luận văn một cách xuất sắc vậy chắc chắn em sẽ tới đây. Anh đợi em từ sáng sớm đó, bé ngốc ah.
Linh Dung nhìn anh với vẻ mặt hết sức ngạc nhiên, cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra, không biết cô có nghe nhầm không, anh ghét cô lắm cơ mà, sao có thể…bất giác Linh Dung lên tiếng sau vài phút lặng người:
- Anh đùa em hả?
Lâm Hùng đưa tay với bó hoa đưa cho Linh Dung:
- Em thích hồng vàng mà, tặng em đó.
- Sao anh biết?
- Anh còn biết về em nhiều hơn em tưởng đó cô bé ah, bởi vì…vì…vì…
- Vì sao???
- Anh yêu em Linh Dung ah, suốt 1 tháng qua xa em, anh thực sự rất nhớ em. Mỗi ngày anh đều đến trước nhà em, lén nhìn em vào mỗi buổi tối khi em đứng ngoài ban công. Anh đã định không nói ra tình cảm của mình vì anh sợ, rất sợ mình sẽ không làm em hạnh phúc. Khi em làm ở công ty anh luôn lạnh nhạt với em vì anh sợ mọi người nhận ra được tình cảm của anh. Anh hèn quá phải không em?
Linh Dung ào tới ôm chầm lấy Lâm Hùng, nức nở:
- Đồ ngốc, không sao cả, anh có biết em yêu anh thế nào không? Anh có biết em chờ câu nói này lâu đến thế nào không? Thì ra người tặng em hoa hồng, nấu cháo cho em ăn và đưa em về lại là anh.
Họ ôm nhau thật chặt, không muốn rời nhau, đó cũng là lần đầu tiên họ trao nhau nụ hôn đầu.
Ảnh minh họa
Họ đã yêu nhau như thế, năm tháng trôi qua, tình yêu ấy ngày càng thắm thiết, sâu đậm. Linh Dung rất hạnh phúc khi được ở bên cạnh Lâm Hùng, đối với cô anh là tất cả, anh quan trọng hơn cả bản thân cô vậy.
Hôm nay kỉ niệm 2 năm ngày họ yêu nhau, cô đã muốn tạo cho anh thật nhiều điều bất ngờ. Cô dậy thật sớm để đi chợ, cô muốn làm một bữa cơm thật ngon và mua một món quà nho nhỏ tặng anh. Đang mải suy nghĩ bỗng chuông cửa reo, cô thầm nghĩ không biết ai đến vào giờ này mà sớm vậy nhỉ, cô ra mở cửa:
- Chào cô, cô là Linh Dung phải không?
- Vâng, anh là ai? Có chuyện gì không?
- Có người gửi cô món đồ này, cô kí nhận giúp.
Linh Dung thấy rất ngạc nhiên, tò mò nên sau khi đóng cửa, cô mở ngay hộp quà. Bên trong chẳng có gì ngoài một tấm thiệp và vài bức ảnh. Trước khi xem những bức ảnh, cô cầm tấm thiệp lên đọc: “ Chắc cô thấy ngạc nhiên lắm, tôi không có ý định phá vỡ hạnh phúc của cô nhưng khi xem những bức ảnh này cô sẽ tự hiểu. Tôi cũng đã từng là một trò đùa của Lâm Hùng giống cô thôi”. Linh Dung vội cầm những tấm hình, tưởng như cô đã ngất đi khi nhìn những bức ảnh đó, là Lâm Hùng mà, đúng là người yêu của cô nhưng người bên cạnh là ai? Là ai chứ? Cô lật dở từng tấm hình, nước mắt cô rơi mặn chát, thực sự anh đã lừa dối cô sao? Tại sao anh đối xử với cô như thế? Cô đã yêu anh hết lòng. Cô khụy xuống, cô không còn biết gì nữa.
- Em đang ở đâu thế này?
- Linh Dung em tỉnh rồi ah, anh đến nhà thấy em nằm dưới đất, anh đưa em đến bệnh viện, anh đã rất sợ.
Dường như bây giờ cô mới tỉnh hẳn, cô quay sang nhìn anh với ánh mắt đầy thù hận:
- Anh đi đi, tôi không muốn nhìn thấy anh nữa.
- Linh Dung, đừng vậy mà, nghe anh giải thích đã, anh thực sự không…
Chẳng thèm nghe hết câu Lâm Hùng nói Linh Dung lao ra khỏi giường, cô chạy rất nhanh, cô khóc, cô sợ phải đối diện với Lâm Hùng.
Trời mưa tầm tã khiến quần áo cô ướt hết, cô lại đến Hồ Tây, cô gào thét trong mưa, cô thấy đớn đau vô cùng.
- Linh Dung, em đừng vậy nữa. Thực sự anh không biết có chuyện gì xảy ra nữa nhưng anh xin thề anh chưa bao giờ làm điều gì có lỗi với em, anh thật sự không hiểu tại sao lại có những tấm hình đó.
- Thôi đi, tôi không muốn nghe, chúng ta chia tay đi, bắt đầu từ lúc này tôi vào anh đoạn tình đoạn nghĩa.
- Linh Dung, em phải tin anh chứ.
- Tin ư? Tôi tin anh thế nào đây? Anh giải thích thế nào về những gì mà tôi nhìn thấy?
Họ nói với nhau rất nhiều, gần như đến sáng, cả hai ngồi đó dầm mưa. Có lẽ cả hai rất mệt mỏi, họ im lặng ngồi cạnh nhau, Lâm Hùng hiểu tính cách của Linh Dung dù anh có giải thích thế nào vẫn sẽ không có kết quả, có lẽ anh mất cô thật rồi.
- Mình về đi, chúng ta chấm dứt ở đây.
- Em ah! Anh hiểu cảm giác của em lúc này. Nhưng dù em có quyết định thế nào anh vẫn sẽ đợi em về với anh. Anh sẽ không bao giờ yêu ai khác ngoài em. Anh xin thề với em, anh chưa bao giờ làm điều gì có lỗi với em.
- Được rồi, ta về thôi.
Ảnh minh họa
3 ngày sau, Lâm Hùng đến nhà Linh Dung thì được biết hàng xóm nói cô vừa ra sân bay. Cô sẽ đến thành phố Hồ Chí Minh. Tim anh thắt lại, một cảm giác mất mát ào đến, anh chạy xe thật nhanh chỉ mong kịp giữ cô lại. Anh liên tục bấm số của Linh Dung nhưng cô không trả lời, bỗng một tin nhắn gửi đến, là của cô: “Anh ah! Em không muốn nghe anh giải thích, có thể anh nói em hèn nhát khi chọn cách chốn tránh anh nhưng em không thể đối diện trước anh được. Em không đủ bao dung để tha thứ cho anh. Nếu như 5 năm sau, em quay lại Hà Nội, có nghĩa là em còn yêu anh và em đã tha thứ cho anh còn nếu không anh biết câu trả lời rồi đó. Em đi đây, đừng tìm em”. Lâm Hùng liên tục bấm số của Linh Dung nhưng cô đã tắt máy.
Linh Dung bỗng giật mình vì có tiếng ai đó gọi tên mình, cô chợt bừng tỉnh, thoát ra khỏi những kí ức xa xưa. Lau vội những dòng nước mắt lăn dài trên má, cô quay lưng lại.
- Linh Dung ra Hà Nội hồi nào vậy?
- Chị Linh (chị làm cùng cơ quan khi Linh Dung đi thực tập), mọi người trong công ty vẫn khỏe chứ ạ?
- uh, khỏe cả. Em vẫn tốt chứ? Thế có gia đình chưa? Em về thì mai đến nhà Lâm Hùng với bọn chị luôn.
- Dạ, em ổn ạ. Em chưa lập gia đình. Mà thôi mai các chị cứ đi nhé, để lúc khác em tới. Mà các chị đến đó chơi hay có việc gì không?
- uh, mai ngày giỗ của cậu ấy. Năm nào bọn chị cũng tới, khổ thân cậu ấy, còn trẻ, có tài, vậy mà…
Tai Linh Dung ù đi, cô không thể tin vào những gì mình vừa nghe, cô cố gắng bình tĩnh, lắp bắp hỏi lại:
- Sao lại là Giỗ, anh Hùng… nước mắt cô rơi, cô không thể nói tiếp.
- Em không biết sao, nó mất 5 năm nay rồi, nó bị tai nạn. Chẳng biết hôm đó nó tới sân bay làm gì mà đi nhanh như thế, xe bị mất lái nên…
Ảnh minh họa
Cô lặng đi và không còn biết gì nữa. Hóa ra, ba ngày cô chờ anh đến nhưng anh không đến là vì anh đi tìm lời giải thích cho cô về tấm ảnh đó. Hóa ra đó chỉ là một trò đùa của đứa bạn anh, muốn thử lòng cô. Nhưng cô không đủ bình tĩnh, không đủ nhẫn lại để chờ anh. Cô đã đi và có lẽ dòng tin nhắn cô gửi cho anh là những lời cuối cùng cô có thể nói với anh.
Một tuần sau, Linh Dung mới có thể đủ bình tĩnh để đến đứng trước mộ của Lâm Hùng. Đi bên cạnh cô là một đứa trẻ, cô quỳ xuống, đứa trẻ đó cũng quỳ xuống. Cô khóc, ôm lấy nó thổn thức:” Lâm Hùng ơi! Em biết phải làm sao khi không có anh đây? Em đã sai rồi, nếu có thể đánh đổi mọi thứ để anh sống lại em sẽ làm, làm tất cả, kể cả em phải đánh đổi bằng cả mạng sống của mình. Anh có biết không, chúng mình đã có một đứa con đó”. Cô quay sang nói với con:” Gọi ba đi con, ba của con là một người rất tuyệt vời con ah”.
***
Tôi không muốn viết tiếp câu chuyện hãy cứ để nó có một kết thúc mở, bởi mỗi người đều muốn có một kết thúc khác nhau…
Read more…

Sự ám ảnh ngọt ngào

Viết cho tình yêu vừa mất, cho Sakuchan của tớ, cho cô gái của Sakuchan…
- Tớ hận anh ấy. Tất cả là giả dối, 120 ngày qua chỉ toàn dối trá. Tớ đau đớn, hơn cả thế là nỗi ám ảnh điên cuồng dày vò. Tớ mệt quá rồi Thảo à.
- Sẽ buông bỏ ư?
- …
Cô bạn thân tức tưởi nói với tôi trong một buổi chiều mưa lạnh, người ta bảo đây là đợt lạnh cuối cùng rồi.


Mùa đông Hà Nội khiến người ta tê tái, lạnh đến phát điên, nhưng chẳng dễ gì xa Hà Nội mà quên được mùa đông nơi này. Tôi cầm trên tay chiếc ô màu trắng, bước ra khỏi khu phòng trọ ẩm ướt và cho phép đôi chân dẫn đường cho một ngày mưa lạnh. Hà Nội tháng 3, hoa sưa nở trắng cả một góc trời, một màu trắng tinh khôi, chiếc ô của tôi như tìm được bạn lâu năm, cứ kéo tôi về phía góc trời trắng xóa ấy. Rồi ở một góc quán café quen thuộc tôi nhìn thấy cô bạn thân lặng lẽ khóc và xé nhỏ những mảnh giấy vụn, một cảnh tượng chẳng thế nào buồn hơn được nữa.
Bất lực – cái cảm giác mà tôi chúa ghét, bây giờ nó lại quay trở lại cầm tù xúc cảm của tôi. Tôi ngồi đây, nhìn một người con gái khóc và biết chẳng thể làm được điều gì ngoài sự im lặng.
Tình yêu ấy bắt đầu vào những ngày thu Hà Nội, có phải vì vậy mà nó nhuốm màu ảm đạm và lạnh lẽo hay không thì tôi không rõ, nhưng sự tồn tại của tình yêu này cũng như những chiếc lá mùa thu ấy – đã bị gió cuốn đi về một nơi vô định.
 Sương – cô bạn thân nhạy cảm, thông minh và dịu dàng của tôi vừa trải qua sự kết thúc thanh thản của mối tình đầu, sự kết thúc nhẹ nhàng như một bông hoa bồ công anh bay theo gió – không chút đau đớn.
 Phong – cậu bạn đa cảm, sống theo cảm xúc, trải qua nhiều nỗi đau và thiếu thốn tình cảm. Họ gặp nhau, đến với nhau như gió và sương, cứ thế mang đến cho nhau sự dịu dàng ấm áp của tình yêu, vá những vết rạn nứt trong trái tim nhau.
 Một ngày Sương đọc được cuốn nhật kí của Phong, trong đó là cả một quá khứ ngọt ngào của Phong với một người con gái khác, cả một hiện tại dằn vặt của Phong về sự mất mát cũ xưa ấy, cả một tương lai đầy những nuối tiếc và yêu thương cho người con gái ấy. Sương cảm thấy bị lừa dối, bị lợi dụng và hơn hết tất cả những ước mơ về một tương lai hạnh phúc đã tắt ngấm khi Sương biết giữa hai người đấy luôn có một lời hứa cho sự trở lại – dù không biết là bao giờ, lúc nào và ở đâu. Phong đã giải thích, bằng tất cả những từ ngữ có thể, Phong muốn Sương hiểu đó là quá khứ, Sương mới là hiện tại, nhưng rồi Phong gục mặt vô vọng trước ánh nhìn vô hồn của Sương, Phong cũng thể giải thích nổi những tầng cảm xúc trong trái tim mình. Trong trái tim Phong có nơi nào dành cho Sương không – Sương nghĩ mãi nhưng chẳng thể thuyết phục mình tin Phong được nữa.
Tôi ôm lấy cô gái nhỏ bé trước mặt mình, nước mắt của tôi cũng rơi xuống từ bao giờ. Tôi không biết trách ai, không biết nên làm gì nữa.
Tình yêu đôi khi như là món nợ nặng nề của kiếp trước, không thể từ bỏ, dai dẳng, mệt mỏi, không thể dứt ra… Hai ngày sau tôi vẫn bắt gặp họ đi chung một con đường, vẫn nắm chặt tay nhau nhưng trong đôi mắt của họ giờ chỉ còn lại những nỗi đè nén câm lặng. Tôi hỏi Sương rằng cô ấy sẽ làm gì với tình yêu này, Sương nhìn xa xăm giấu đi những giọt nước mắt:
- Tớ không biết làm gì với tình yêu này, cứ yêu thôi, đến khi nào không thể nữa… Tớ thương tớ, thương Phong và thương cho tình yêu của bọn tớ. Phong yêu tớ - là thật – và yêu quá khứ - cũng rất thật… Cậu biết không, tình yêu là sự ám ảnh, vừa ngọt ngào vừa đau đớn! – Sương nhìn tôi mỉm cười.
Đó là những ngày đầu tháng ba, còn giờ đã cuối tháng ba rồi, hoa gạo thi nhau thắp những đốm lửa trên nền trời Hà Nội. Tôi thích màu đỏ của hoa gạo, không rực rỡ như của những cánh phượng vĩ, màu đỏ của hoa gạo như những giọt huyết lệ, màu đỏ sẫm buồn. Tôi có sự so sánh tiêu cực ấy có lẽ vì hoa gạo gắn với một kỉ niệm buồn trong quá khứ. Một ngày của 2 năm trước, một người đã bỏ lại với những bông hoa gạo cuối tháng 3, bỏ lại tuổi 17 tràn đấy ước vọng yêu thương của một người con gái – là tôi. Mối tình đầu đẹp nhưng buồn – nhiều người như thế, không gì riêng tôi. Chỉ có khác, người con trai ấy đã đi một nơi rất xa, cậu ấy nằm đó, máu của cậu ấy hòa cùng màu đỏ của những bông hoa gạo. Hoàng đi, tôi ở lại.
Cho đến bây giờ, 20 tuổi, tôi cô độc – hài lòng với sự cô độc ấy.
Hôm nay kỉ niệm ngày chúng tôi yêu nhau, cũng là cái giỗ thứ 3 của Hoàng. Tôi trở về thành phố của mình, ra mộ cậu ấy cùng với bó hoa salem tím – loài hoa duy nhất cậu ấy tặng tôi trong những ngày tháng bên nhau. Ngồi cạnh Hoàng, tôi kể lại những kỉ niệm cũ của chúng tôi, về những chiều hoàng hôn ở biển, những bài thơ tôi viết cho cậu ấy… Tôi cười, tôi không khóc. Hoàng đang bình yên chờ tôi ở một thế giới khác, tôi sống với cái ý nghĩ chỉ là trách nhiệm mà thôi, khi nào thần chết gọi thì tôi sẽ đi, sẽ về bên Hoàng. Bạn tôi bảo tôi bi quan, tiêu cực; còn tôi nghĩ chẳng có gì xấu, họ vẫn luôn nói về một người đợi họ ở cuối đoạn đường sẽ mang hạnh phúc cho họ, còn với tôi đó là thế giới bên kia và Hoàng.
Đã sang tháng 4, loa kèn theo chân những cô bán hoa rong ruổi khắp các ngóc ngách của Hà Nội. Tôi mua cho mình một bó và trở về phòng trọ. Về đến của phòng tôi bắt gặp một gói quà nhỏ, màu đỏ treo ở ngoài cửa. Không phải là sinh nhật hay ngày gì đặc biệt, chẳng có lí do gì để bạn bè làm điều bất ngờ này cho tôi. Hộp quà bé ấy có một nhánh salem tím, hình ảnh Hoàng hiện về. Tôi nghĩ đây chỉ là trò đùa của ai đó mà thôi. Nhưng rồi cứ thế, một tháng liền, ngày nào cũng thế, tôi cố gắng thay đổi thời gian đi về, thất thường để biết ai là người làm điều này.
Sau 1 tháng, một nhành salem được thay bằng một bó salem. Tôi cũng quen với việc đó, giờ cũng không muốn biết con người đó, rồi một ngày họ sẽ xuất hiện thôi. Và cứ thế, một năm nay, không ngày nào là không có hoa, kể cả những ngày tôi về quê. Một năm – 365 bó hoa salem tím.
Ba năm trôi qua, mọi thứ vẫn thế, cuộc sống vẫn lặng lẽ, tôi vẫn là tôi – cô độc bên những bó salem tím ấy. Sương và Phong vẫn đi bên nhau, Sương nói “Tớ vẫn đang chờ người con gái kia quay về.”
Một ngày của tháng 7, phượng vĩ cháy rực, tôi thu mình trong một góc của quán café mà tôi làm chủ. Tên nó là Salem Tím, nó được trang trí bằng đủ loại hoa salem đủ sắc màu. Chỉ có một góc quán nho nhỏ tôi chỉ để một màu đỏ sẫm buồn của hoa gạo – là góc của riêng tôi. Có một vị khách khiến tôi thấy khó chịu, hắn ta hút rất nhiều thuốc lá, hắn ta hút thuốc như kiểu người ta ăn khi đã bị đã bỏ đói 3 ngày. Không chịu được, tôi bảo một nhân viên ra chỗ vị khách ấy để góp ý. Hắn tròn mắt rồi trả tiền và bỏ đi, để lại một bó hoa salem tím. Tôi vội cầm lấy bó hoa ấy đuổi theo vị khách ấy, anh ta cảm ơn và nhìn tôi bằng một ánh mắt kì lạ. Ngày hôm sau, anh ta đến quán, uống café và bỏ lại một bó hoa salem tím. Tôi chạy theo cùng bó hoa bị bỏ lại, anh ta nhìn tôi, rất lâu, đôi mắt nâu ấy cứ nhìn tôi như một thứ ma mị gì đó khiến tôi tê lạnh. Đôi mắt anh ta – rất giống đôi mắt của Hoàng, giống đến lạ lùng – ánh mắt đã nhìn tôi lần cuối. Anh ta quay mặt chạy đi, để lại tôi đứng sững nhìn những bước chân vội vã xa dần.
- Sao anh cứ bỏ lại bó hoa salem tím lại quán của tôi. – Tôi hỏi khi anh ta quay lại quán.
- À! Tôi hơi đãng trí ấy mà. – Giọng anh ta đều đều, chẳng có chút thiện chí nào cả.
- Anh cũng thích loài hoa này à? – Tôi cố thử bắt chuyện.
- Sao cô nghĩ thế? Tôi không thích nó.
- Vì tôi thấy anh luôn mang theo nó, đến đây và bỏ lại.
Anh ta không thèm trả lời tôi. Tôi cũng đứng dậy về với góc quán của mình, tự nhủ đó là một kẻ lập dị.
Tôi đóng cửa quán lúc 11h đêm, trở về căn nhà của mình.
- Cô có vẻ thích đi một mình. – Giọng nói trầm trầm, khàn khàn từ phía sau.
Tôi quay người lại.
- Anh là… - Tôi nheo mắt nhìn cho rõ.
- Tôi là kẻ vẫn bỏ quên salem tím ở quán của cô.
- À, anh làm gì ở đây?
- Cô chưa trả lời câu hỏi của tôi.
- Sao anh nghĩ thế. Tôi không thích một mình.
- Haha! Cô trả lời y hệt tôi đấy à. – Anh ta cười…rất gian.
Tôi cũng phì cười.
Rồi chẳng hiểu sao hai chúng tôi cùng im lặng và bước về phía ngôi nhà của tôi. Khi quay lại chào tạm biệt thì tôi đã không còn thấy người đàn ông ấy nữa. Trước cổng ngôi nhà, vẫn là một bó salem tím, dù tôi có chuyển nhà bao nhiêu lần thì ngày nào điều này cũng lặp lại.
Anh ta vẫn đến quán tôi hàng ngày, Kiss the rain là bản nhạc anh ta thường đánh. Tôi thích bản nhạc này và Hoàng cũng thế.
- Anh thích bản nhạc Kiss the rain à?
- Sao cô nghĩ thế? Tôi không thích nó. – Vẫn là câu trả lời cũ.
- Sao anh hay đánh bản nhạc đó?
- Tôi không biết.
- Anh đang cố tỏ ra khó hiểu đấy?
- Vì điều gì chứ?
- Tôi có phải là anh đâu?
- Tôi có từng quen cô không?
- Tôi đang nghĩ gì anh biết không?
- Tôi có phải là cô đâu?
- Anh bị điên.
- Haha! Tôi đã từng biết cô, đúng không?
- Tôi không từng biết anh.
- Sao tôi lại đến đây mỗi ngày?
- Anh đang nói gì thế?
Tôi bỏ về chỗ ngồi của mình, anh ta cũng không phản ứng gì.
Tôi trở về nhà mình trong tay cầm bó hoa salem người đàn ông khó hiểu ấy bỏ lại, bước vào nhà trong tay là hai bó hoa. Hôm nay có một bức thư tay dành cho tôi, đây là điều kì lạ trong cái thời đại người ta quen với hòm thư điện tử. Tò mò mở phong thư ra, những nét bút lộn xộn, nghiêng ngả.
Ảnh minh họa
From: Tôi chẳng biết tôi là ai nữa.
To: Cô gái cùng sự ám ảnh salem tím.
"Tôi quyết định viết cho cô vì những điều không bình thường trong cuộc sống của tôi – liên quan đến cô, một cách vô thức. Bốn năm về trước, có lẽ vậy, tôi không nhớ rõ lắm, vào một đêm mùa đông, tôi hốt hoảng bật dậy vì một giấc mơ kì lạ, tôi nhìn thấy một khuôn mặt, một cánh đồng salem rồi tất cả biến mất, tôi lại nhìn thấy hoa gạo, màu đỏ của nó dần chuyển thành màu máu. Sẽ chẳng có gì với cuộc sống của tôi nếu đó chỉ là một cơn ác mộng, nhưng sau đó, nó cứ lặp đi lặp lại, ban đầu là khoảng vài tháng, dần dần mặt độ của những giấc mơ dày lên, rồi những giấc mơ khác, khuôn mặt ấy rõ hơn, salem tím nhiều hơn, không còn hoa gạo và máu. Chắc đọc đến đây cô vẫn cho tôi là một kẻ điên. Khuôn mặt mà tôi nhìn thấy, nó y hệt cô, hoặc chính là cô đấy.
Từ sau những giấc mơ ấy, tôi thay đổi, mọi người nói như thế. Trước đây tôi là kiến trúc sư, tôi thích công việc của mình, tôi muốn thiết kế thật nhiều ngôi nhà đẹp. Nhưng rồi dần dần tôi mất hết cảm hứng vẽ ra những kiến trúc đẹp, tôi vẽ nhiều, nhưng chỉ toàn là những bức hội họa nghệ thuật và khuôn mặt của cô. Tôi không thể kiểm soát đôi mắt và đôi tay mình.
Một ngày tôi bắt gặp khuôn mặt quen thuộc trong giấc mơ, tôi chạy theo cô và biết cô sống trong một khu trọ. Tôi định hỏi cô về những giấc mơ đó, nhưng thấy chẳng có lí do gì để hỏi. Một ngày, tỉnh dậy, tôi mất kiểm soát với bản thân, tôi bước đến phòng trọ của cô và đặt lên đó một món quà với một nhánh salem tím nhỏ, chắc cô vẫn nhớ. Và cho đến hôm nay, tôi vẫn hành động như thế mà chẳng hề biết lý do.
Cuộc sống của tôi đã hoàn toàn thay đổi mà tôi chẳng hề rõ lý do. Tôi không còn là kiến trúc sư mà trở thành một họa sĩ, tôi chia tay với người yêu trong bất lực, cô ấy không thể chấp nhận sự ám ảnh của một người con gái khác ngoài cô ấy. Suốt bốn năm qua, tôi lặng lẽ làm những điều tôi không thích, tôi không thích hoa salem, không thích bản Kiss the rain, không quen biết cô. Những điều tôi viết có khiến cô có suy nghĩ gì không, có thể giải thích dùm tôi về tất cả những điều này không?”
Đêm hôm đấy tôi không ngủ.
Hôm sau, tôi chờ cho người đàn ông đấy đến quán.
- Cô đã đọc bức thư rồi chứ? – Anh ta hỏi tôi sau khi uống một ngụm café.
- Tôi đã đọc.
- Cô có gì để nói với tôi không?
- Tôi không thể giải thích cho anh. Tôi chỉ kể cho anh nghe câu chuyện của tôi.
Tôi kể anh ta nghe về Hoàng, Hoàng đã từng mơ ước làm họa sĩ, kể cho anh ta về salem tím, hoa gạo và máu.
Anh ta lặng im nghe tôi kể, rồi bỗng mang ra những bức tranh anh ta vẽ. Những bức tranh đấy vẽ lại rất nhiều kỉ niệm của tôi và Hoàng. Hiếu - tên người đàn ông ấy – kể cho tôi nhiều hơn về những giấc mơ.
- Sao đến giờ anh mới hỏi tôi?
- Vì tôi sợ.
- Sợ điều gì?
- Chẳng rõ.
Chúng tôi im lặng. Tôi sắp xếp lại những việc vừa xảy ra, sự kì lạ của nó khiến tôi sững sờ, khó hiểu và sợ hãi. Điều bí ẩn gì đang xảy ra, điều gì khiến Hiếu bị ám ảnh bởi tình yêu của tôi và Hoàng.
- Có thể giải thích gì hơn cho tôi không?
- Tôi không thể! Những gì tôi nghĩ là liên quan, tôi đã kể.
- Không có gì liên quan giữa ba chúng ta, tại sao lại có những giấc mơ kì lạ ấy.
- Tôi cũng không biết, nhưng tôi muốn nói một điều. Tôi xin lỗi!
- Cô đã làm gì sai sao? – Anh ta có vẻ đang thất vọng.
- Nếu có thể làm điều gì hơn cho anh, hãy cho tôi biết.
- Cô biết sự ám ảnh đó làm tôi mệt mỏi và hoang mang như thế nào không?
- Tôi xin lỗi…
- Tôi không thể ngăn mình mang những bông hoa đến, không thể ngăn mình nhìn thấy cô trong từng giấc mơ, không thể ngăn mình đến đây và bỏ lại những nhành salem tím này, không thể ngăn mình vẽ, vẽ những thứ mà tôi không thích. Chẳng lẽ Hoàng của cô đang nhập vào tôi, thật hoang đường đúng không?
- …
- Đôi mắt tôi chỉ nhìn thấy cô, khuôn mặt của cô có ở khắp mọi nơi tôi nhìn. Tôi đã thử đi thật xa, nhưng khuôn mặt cô cứ bám lấy tôi, không thể thoát ra, dai dẳng một cách đáng sợ. – Anh ta đang cố nén cơn giận của mình.
Anh ta ra về, vẫn bỏ lại bó salem tím. Bước đi của anh ta dường như nặng nề hơn.
- Chúng ta về tìm Hoàng, được không? – Anh ta bỗng quay lại nhìn tôi.
- Nếu việc đó có thể giúp anh.
Ảnh minh họa
Tôi và Hiếu đáp chuyến bay sớm nhất về thành phố của tôi. Chúng tôi ra mộ Hoàng, tôi kể cho Hoàng nghe về Hiếu, về sự ám ảnh đó. Rồi chúng tôi quay trở lại nhà Hoàng, bước vào phòng của Hoàng, tim tôi như thắt lại. Những đồ vật thân thuộc, những bức ảnh của tôi và cậu ấy, kỉ niệm ùa về khiến lòng tôi thấy ấm áp chứ không hề lạnh lẽo hay đau đớn. Hoàng dường như vẫn đâu đây. Nước mắt tôi cứ rơi dịu dàng. Tôi không để ý răng đôi mắt Hiếu cũng đang ứa lệ. Đôi mắt ấy bắt gặp ánh nhìn của tôi thì một dòng lệ lăn dài. Hiếu khóc. Bỗng tôi đứng bật dậy, chạy đến ôm lấy Hiếu – vỡ òa, chúng tôi cứ đứng như thế cho đến khi ánh hoàng hôn tắt hẳn.
Ngày hôm sau tôi và Hiếu cùng đi thăm lại những nơi nắm giữ kỉ niệm của tôi và Hoàng. Đến những nơi quen thuộc, ở mỗi nơi tôi lại kể cho Hiếu nghe những kỉ niệm ấy. Tôi như sống lại những ngày hạnh phúc ấy.
Ngày tắt nắng, tôi và Hiếu dừng chân bên biển. Tôi nắm tay Hoàng lần đầu tiên ở nơi đây. Tôi bước phía trước, Hiếu đi theo phía sau – như Hoàng ngày xưa vậy.
Biển vẫn vậy, mặn chát như nước mắt của tôi ngày mất Hoàng, nhẹ nhàng vỗ về trái tim tôi, bao la chở che cho nỗi đau của tôi. Bỗng từ phía sau, khe khẽ “biển sóng biển sóng đừng xô tôi…đừng xô tôi ngã dưới chân người…” – Hiếu đang hát ư.
- Bài hát gì thế? – Tôi hỏi Hiếu.
- Sóng về đâu của Trịnh.
- Hát lại tôi nghe đi.
- Biển sóng biển sóng đừng xô tôi………..Biển sóng biển sóng đừng trôi xa
Bao năm chờ đợi sóng gần ta Biển sóng biển sóng đừng âm u Đừng nuôi trong ấy trái im thù Biển sóng … biển sóng … đừng xô nhau…
- Tôi xin lỗi, anh còn yêu cô ấy chứ?
- Ai? Người đã bỏ tôi ư?
- Anh trách cô ấy ư?
- Không, “trách sao được chiều đi qua mặt trời, trách sao được người đi qua cuộc đời” – Anh ta cười buồn, đọc tôi nghe 2 câu thơ.
- Tôi xin lỗi.
- Cô có lỗi gì đâu. – Anh ta nhìn sâu vào mắt tôi.
Ánh mắt ấy xoáy vào tôi, khiến tôi tê dại. Một nụ hôn đặt vào đôi môi tôi, cháy bỏng, ngọt ngào…đắng đót. Tôi bàng hoàng, đẩy mạnh Hiếu ngã nhào tôi chạy đi, chạy mãi đến khi những giọt nước mắt nóng hổi khiến tôi mệt nhoài, ngã quỵ xuống bờ cát tối đen. Sóng vẫn gào thét ngoài kia, tôi sợ hãi trước những điều vừa diễn ra, tự ôm mình, tôi khóc.
Một bàn tay đặt lên vai tôi, rồi Hiếu ngồi xuống bên cạnh tôi.
- Tình yêu của cô thật đẹp.
- Hoàng vẫn đợi tôi ở phía kia, anh nhìn thấy không? – Tôi chỉ tay ra phía những con sóng.
- Tôi xin lỗi.
- Anh có lỗi gì đâu. Anh không kiểm soát được và tôi cũng thế.
- Tôi không hề có ý…
- Tôi biết, có lẽ là Hoàng…
- Cô tin vào ma quỷ sao?
- Có cách giải thích nào hơn không?
- …
Hiếu có điện thoại. “Con đi công tác…ở biển…con biết rồi mà mẹ…con vẫn mang thuốc nhỏ mắt mà…”
- Anh bị đau mắt sao?
- Không, hồi trước tôi có phẫu thuật ở mắt.
- Thế à.
- Ừ, tôi bị bỏng, may có người hiến mắt phù hợp.
- Mắt anh…không phải của anh sao?
- Không, của một người khác hiến tặng tôi.
- Đôi mắt ấy rất giống…đôi mắt của Hoàng.
- Ý cô là…
Chúng tôi trở về nhà Hoàng, mẹ Hoàng bảo đúng là trước đây Hoàng đã tình nguyện hiến bộ phận cơ thể sau khi chết, sau khi gặp tai nạn, bệnh viện thông báo với mẹ Hoàng là đôi mắt của cậu ấy phù hợp với một người đang cấp cứu. Đó chính là Hiếu.
 
Ảnh minh họa
Hai ngày sau, trở lại Hà Nội.
Không thể thay đổi điều gì, chúng ta sống chung với nó vậy. – Hiếu buồn bã buông ra từng chữ.
- Tôi xin lỗi.
- Cô thôi đừng nói như thế nữa. Từ giờ tôi sẽ tập yêu những điều tôi đang có. Sẽ yêu chính bản thân mình cùng với nghế họa sĩ, cùng với những bông salem, hay bản nhạc kì quái ấy nữa.
- Anh không sợ bản thân sẽ thành một người khác – không là anh.
- Tôi làm được điều gì khác để hạnh phúc hơn sao?
Hiếu và tôi đi bên cạnh nhau. Tôi có thêm một người bạn, một người đồng hành trong chuỗi cô độc đợi ngày gặp lại Hoàng. Hiếu và tôi chia sẻ nhiều hơn, ngoài những điều của Hoàng. Hiếu dạy tôi đánh piano, mang tôi theo những ngày tháng anh đi tìm ý tưởng cho những bức tranh. Tôi mời anh đến sống trong căn nhà của tôi như một người anh. Chúng tôi nghĩ việc đi bên nhau là một điều hiển nhiên và mặc định đó là số phận.
2 năm trôi qua, chúng tôi vẫn luôn đồng hành. Tôi dần trở thành một người phụ nữ nội trợ, chăm lo cho một gia đình. Có nhiều người hỏi tôi về Hiếu, tôi nói anh là gia đình của tôi. Hiếu cũng thế.
- Em thương anh, Hiếu à.
- Anh đang sống tốt đấy thôi.
- Anh có từng trách số phận không?
- Đã, còn giờ anh hài lòng với nó.
- Em xin lỗi.
- Em lại thế, anh phải là người xin lỗi vì khiến em dằn vặt thế này.
Tôi ôm anh. Tôi biết anh đang khóc. Tôi vẫn luôn cảm thấy sự đau đớn dày vò anh, sống một cuộc đời mà một phần thuộc về một người đã chết. Phải sống với những điều không là mình, phải học cách chấp nhận sự không đồng nhất trong con người mình, chắc phải đau khổ lắm. Nhiều đêm tôi lặng nhìn anh bất lực ngồi trước những bản thiết kế, anh vẫn muốn trở lại với con người thật của mình – xóa bỏ đi phần của Hoàng.
- A!
- Sao vậy anh? – Tôi hốt hoảng khi nghe tiếng Hiếu và tiếng kính vỡ.
- Anh thật vô dụng, một bản thiết kế giản đơn cũng không thể vẽ nổi.
- Hiếu à! – Tôi chạy đến nắm lấy bàn tay đang chảy máu của anh.
- Trả lại đôi mắt này cho Hoàng, anh sẽ trở về là anh đúng không Thảo? – Đôi mắt đầy tuyệt vọng nhìn tôi, tay anh lay mạnh người tôi.
- Anh sẽ không nhìn thấy gì nữa, anh sẽ không trở về lại chính anh được đâu.
- Anh…không chịu đựng nổi nữa rồi. – Hiếu ngồi phịch xuống, anh gục đầu buồn bã.
Tôi ôm Hiếu, nước mắt cứ trào ra, không gì ngăn nổi.
Ngày hôm sau tôi bỏ đi. Có lẽ sự ra đi đó sẽ giúp anh, có lẽ vậy.
“Em xin lỗi vì sự ra đi không báo trước này. Em xin lỗi vì em và Hoàng đã gián tiếp phá hoại cuộc sống của anh. Mấy tháng nay, anh đã làm sống dậy những cảm xúc yêu thương trong em, nếu cứ ở bên cạnh anh, thì em đã quá ích kỉ. Em sẽ biến mất khỏi cuộc đời anh. Có thể sự ra đi này sẽ giúp anh tìm lại bản thân mình.”
Tôi đi về vùng Tây Bắc, thuê cho mình một căn nhà nhỏ và mở một cửa hàng hoa nhỏ. Đó là dự định từ lâu của tôi, giờ tôi thực hiện nó như một sự trốn chạy. Mỗi lần nhìn những nhành salem tím tôi lại nhớ Hoàng và cả Hiếu nữa, tôi thấy lo lắng cho anh, không biết giờ đây cuộc sống của anh thế nào.
6 tháng sau ngày tôi ra đi, có một ông khách lạ đến cửa hàng hoa của tôi, nhìn ông ấy giống như những vị pháp sư tôi đọc trong tiểu thuyết “Mật mã Tây Tạng”. Ông ấy nhìn tôi một lúc rồi cầm một cành hoa salem tím và nói: “Con biết thứ hoa này có ý nghĩa gì không? Là sự đợi chờ câm lặng của tình yêu. ”
- Cháu không biết điều đó.
- Con đang chạy trốn tình yêu. Trái tim con đã thay đổi nhiều hơn con biết. Nhưng tình yêu sẽ đuổi theo con dù con ở đâu. – Nói rồi ông ấy để lại tiền cho tôi và bỏ đi cùng bó hoa salem tím. “ông ấy là thầy bói ư? Thật nhảm nhí!” – tôi nghĩ vậy rồi quay ra tiếp tục công việc của mình.
Lòng tôi thấy nhớ…Hiếu cồn cào. Nỗi nhớ ấy xen lẫn với nỗi nhớ Hà Nội, nhớ góc quán café của tôi…nhưng rất thật.
Chiều hôm đấy có tuyết rơi, tháng 3 rồi mà nơi đây lại có tuyết. Không muốn lãng phí điều này, tôi vác balo lên Sapa ngắm tuyết rơi. Một ngày đi dạo Sapa, tôi trở về khách sạn với đôi chân lạnh cóng. Vẫn là đôi chân trần, tôi bước ra ban công, hứng lấy chút gió lạnh quất vào mặt.
- Em có vẻ thích đi một mình. – Một giọng nói quen thuộc vang lên trong làn gió lạnh, khe khẽ vòng tay qua ôm lấy bờ vai run run của tôi.
- Vì em vốn đơn độc. – Tôi để mặc cho mình ấm áp trong vòng tay anh.
- Nên em bỏ anh lại, đơn độc.
- Em…
- Anh yêu em, Thảo à.
- Không phải anh, là Hoàng, chỉ là Hoàng thôi. – Tôi nói nhưng vẫn chờ đợi sự phủ nhận của anh.
- Anh đã giết chết Hoàng – trong anh.
- Sao anh làm được? – Tôi quay lại, nhận ra đôi mắt…đôi mắt của Hoàng không còn trên khuôn mặt Hiếu. Tôi khóc, đau hơn bao giờ hết, tôi ngất lịm đi lúc nào không hay.
Tỉnh dậy trong vòng tay của Hiếu, tôi lại khóc, tôi không thể kiềm chế mình.
- Ngày em đi, anh thấy hụt hẫng kinh khủng. Ban đầu, anh nghĩ chỉ do Hoàng, do đôi mắt của Hoàng mà thôi. Dần dần, anh càng cảm nhận rõ sự thiếu vắng của em. Anh đã bỏ ra ngoài sống nhưng rồi lại quay về nơi đó. Không còn bị ám ảnh bởi khuôn mặt em, nhưng nỗi nhớ em khiến anh khổ sở hơn nhiều. Anh đau khổ giữa những dòng suy nghĩ và cảm xúc trái ngược, cố thuyết phục chính bản thân anh đó là Hoàng chứ không phải anh. Rồi anh quyết định giết chết Hoàng, và nghĩ cảm xúc dành cho em cũng theo đó ra đi, anh sẽ trở về là anh. Nhưng đôi mắt ấy chỉ lưu giữ hình ảnh em – của Hoàng, chứ không lưu giữ em – của anh. Mất đi đôi mắt, anh vẫn là anh – ngày bên cạnh em. Anh vẫn vẽ, vẫn mua salem tím, vẫn đánh Kiss the rain.
- Em xin lỗi, em lại…
- Mất đi đôi mắt, anh mới nhận ra tình yêu dành cho em.
- Em…
- Giờ anh không còn đôi mắt nữa.
- Em sẽ là đôi mắt của anh. Ngày em bỏ đi, em đã biết mình yêu một người khác, không còn là Hoàng nữa. Em đã rất sợ hãi khi nhận ra thứ tình cảm đấy. Em đã chọn cách trốn chạy. Em xin lỗi!
Ngày hôm sau tôi gặp lại vị khách kì lạ, mỉm cười với tôi, ông tặng lại tôi bó hoa hôm qua. Tuyết vẫn rơi, tôi đã không còn đơn độc.
Chúng tôi trở về Hà Nội và sống tiếp những ngày bên nhau đầy hạnh phúc. Đêm qua, tôi mơ một giấc mơ đẹp, Hoàng trở về bên tôi, nắm chặt tay tôi rồi đặt nó vào tay Hiếu. “Cảm ơn anh đã mang Hiếu đến bên em, Hoàng à.”
Tôi gặp lại Sương và Phong, tình yêu của họ đã có một bông hoa, con bé rất xinh, tên nó là Mai – tên người con gái xưa cũ của Phong, Sương nói với tôi: “Tớ đã học được rằng yêu một người là yêu những điều tồn tại vốn có bên trong con người đó, dù là bất kì điều gì. Tình yêu của bọn tớ vẫn sống, sống cùng những kí ức tình yêu cũ của cả tớ và Phong.”
Read more…

Có ai khát tiếng yêu giả dối

Gió thổi lòa xòa mái tóc dài đen không chịu buộc. Nó ngồi dọc thành lan can, thi thoảng lại đưa chân ra ngoài vắt vẻo. Ai đó ở phía dưới có ngước nhìn lên, chắc cũng phát khiếp vì một con bé không sợ chết!
Trời chẳng có trăng, cũng không một vì sao, chỉ nhiều gió thổi mây về cuối chân trời xa tít. Nó thích một mình. Gió xào xạc. Nó hất tung mái tóc. “Chuyện tình tôi giống như bao người, giờ xa tít giữa ngàn khơi, mà xanh thắm những cơn mưa lòng tôi…”. Nó nhìn chiếc điên thoại đang sáng màn hình, một hồi chuông, hai hồi chuông…sáng rồi lại tắt. Nó nhìn vào khoảng không, đôi mắt đăm đăm mở to nhắm lại. Khẽ lăn trên má, một giọt nước mắt như hạt sương đêm lạnh. Nó thấy chênh vênh.
Buổi sáng, chạy từ giảng đường A sang giảng đường E, học liền tù tì 5 tiết Kinh tế đối ngoại, nó tưởng như không còn hơi sức. Buổi chiều, tất bật ở quán café. 5h45’, nó lên xe phóng vù đến sân tập võ.
Hôm nay đối kháng. Trước mặt nó là Quân.
“Nào, bạn thủ cao lên”
“Tấn công liên tục…phải…đấm…và đá…rồi, cả hai chân…”
“Huỵch” Nó ngã ngửa ra sân.
“Huỵch” Nó lại ngã.
Hey. Một nắm đấm ngay trước mặt. Nó trơ mắt nhìn. Nắm đấm gần ngay sống mũi, từ từ rời khỏi mặt nó. “Bạn nghỉ đi, hôm nay bạn không tập trung”.
Nó đi về cuối sân, lặng nhìn.



Gió to hất cát và cả những hòn sỏi nhỏ bay tứ tung. Bụi bay vào mắt cay xè. Mây giông kéo đến làm trời đất tối sầm. Lộp bộp vài hạt mưa, gió mưa đua nhau trút xuống, quật tơi tả lên người, lên mặt. Mưa, đâu phải là axít mà khiến nó thấy xót, thấy đau. Nó nhớ, mưa càng ào ạt, người nó càng dầm trong nước mưa, nó càng thấy nhớ. Nước lạnh buốt chảy tràn trên khuôn mặt, nước và gió táp vào mặt… Bao ý nghĩ chắp nối ùa về trong trí nghĩ. Vô định. Lung tung.
Tháng năm, một chiều mưa rào đầu hạ… Quán café thoáng đãng và dễ chịu hơn bởi cơn mưa mang theo hơi mát. Hết giờ làm, nó không mang theo áo mưa nên đành ngồi lại, ngắm mưa vậy, và nhấm nháp ly sinh tố chanh mát hơn cả cơn mưa ngoài kia. Nó không cố tình đâu, nhưng họ ngồi ngay bàn bên cạnh. Nó nghe thấy hết.
- Mình chia tay nhau đi! Em mệt mỏi
- Chứ không phải vì em hết yêu anh?
- Chúng mình không thể tiếp tục nữa đâu. Em xin lỗi.
Cô gái đứng dậy và quay bước thật nhanh. Một người con gái đẹp. Nó kịp liếc nhìn. Quái thật, anh ta không thèm đuổi theo cô gái. Anh ta còn ngồi lại rất lâu. Ly đen đá không vơi. Mưa tạnh. Trời tối hẳn. Nó chào anh chủ ra về. Qua bên cạnh, nó đá khập một cái vào chân bàn, ly đen đá sánh ra. Anh ta nhìn nó. Nó cười như không. Con trai gì mà…
Tháng bảy nhiều hơn những cơn mưa bất chợt, chiều chiều, anh ta lại ngồi một mình ở góc đó của quán café. Hôm nay, có lúc nó nhìn anh ta chằm chặp. Lông mày nhíu lại như con sâu róm. Giờ nó mới để ý, đôi mắt anh ta đen và có vẻ trầm tư kinh khủng. Tóm lại là có vẻ đẹp. Sắp 6h chiều, nó vội vã thay võ phục, bai bai anh chủ rồi chạy ra khỏi quán. Trời mát dịu, nó lắc lư mái tóc cột cao. Có một người nhìn theo nó.
Chiều muộn, nó lại chạy vội ra về.
- Em tập võ gì vậy?
Nó ngoái lại, thì ra là anh ta. “Anh nhìn mà không biết sao, Vovinam, không biết thì lên Google mà search!” Nó chẳng kịp đá xoáy anh ta thêm câu nào vì đang vội đến sân tập võ.
Nó nằm lười trên sân tập, người mướt mát mồ hôi, mấy đòn chân làm người nó đau ê ẩm. Ngửa cô ra sau, nó thấy dáng người nào đó quen quen. Đôi mắt đèm đẹp dưới ánh đèn loang loáng. Nó giật mình đứng dậy. Anh ta không thèm lên Google mà đến tận sân Vovinam cơ đấy.
Ảnh minh họa: eibhilinnn-d363bsj
Mùa đông mà cũng có những cơn mưa rào đột ngột, dai dẳng và lạnh lẽo. Võ phục bắt đầu ẩm nước mưa, nó bật ô, với túi xách đi về, cả lớp cùng về rất vội, vì mưa đông lạnh, buốt và đường rất bẩn. Nó thoáng giật mình. Có người đợi nó. Áo mưa che kín chỉ để lộ khuôn mặt. Ai dà, đôi mắt trầm tư kinh khủng, dưới cơn mưa lại thấy sáng và trong trong lạ. Nó cúi mặt, cười cười.
Một vài và nhiều cơn mưa hơn nữa. Có người đợi nó. Có người cùng nó đi ăn. Có người mua urgo cho nó. Có người đi cùng nó dưới những giọt nước mắt lạnh của trời.
Chiều hè đó, nắng gắt, mặt trời không chịu tắt bóng, khiến nó mong những hạt mưa. Nó nghỉ tập để lượn lờ hồ Gươm với Cát và Sóng, hai nhỏ bạn đáng yêu, xì tai kute. Dưới gốc cây lộc vừng, họ ngồi sát nhau, tay trong tay tha thiết, nụ hôn chạm má như nụ hồng tươi. Người con gái đẹp và người hay đợi nó. Nó lặng nhìn. Bước chân rụt lại, nó quay mặt đi và bắt đầu chạy, chạy như trên đường không có ai.
Hẹn gặp ở quán café, cái bàn chiều mưa ấy. “Bốp”- cái tát như giáng vào mặt. Có người đã nhận của nó một cái tát. Chỉ một cái tát! Rồi nó thản nhiên ra về. “Đừng bao giờ xuất hiện trước mắt tôi”.
Nó không hề khóc, cho đến khi mưa bắt đầu tí tách rơi. Nước mắt và nước mưa hòa lẫn, tràn trên khuôn mặt. Nó chợt nhớ “ Chứ không phải vì em hết yêu anh.” Thì ra họ chưa bao giờ kết thúc và nó-chỉ là một thứ trò đùa. Anh ta không đuổi theo cô gái ấy, vì sẽ chẳng bao giờ họ sợ lạc mất nhau. Còn anh ta để nó đi như thế, vì đơn giản, không cần giữ những thứ không cần. Và có lẽ, anh ta sợ không chỉ là một cái tát mà là nhiều hơn thế…
Tự nhiên mưa ngớt, nó cũng đã ướt sũng cả người. Lên xe phóng về nhà, nó ngủ một giấc say và sâu, có lẽ vì mệt mỏi.
Sáng sớm tỉnh giấc, nó thấy trong người khoan khoái, dễ chịu lạ kỳ. Nó thay váy trắng tay bồng, trang điểm nhẹ nhàng tựa bông hoa hồng phấn. Những tiếng ồ lên, có vẻ ngạc nhiên, ngưỡng mộ khi nó bước vào cửa quán. Anh chủ cũng lặng thinh vì thật sự nó rất xinh. Nó cột tóc cao để lộ chiếc cổ ngọc và bờ vai thon thả. Ai bảo nó không biết dịu dàng. Nó chọn bàn ngay chính giữa, sinh tố chanh tươi, nhìn sang chiếc bàn ở góc. Cũng chỉ là một chút đểu của một thằng đàn ông. Trên đời này thiếu gì trò như vậy. Cũng tại nó còn non và xanh quá đấy thôi, thích ngọt thì người ta dễ dụ bằng đường. Nó lại cười cười. Học cách thản nhiên là như thế đấy.
Ảnh minh họa
Bài hát của Năm dòng kẻ, anh chủ hôm nay có vẻ như cũng khát mưa!

“Em cỏ khát anh mưa rào đầu hạ
Cỏ uống mưa run rẩy cỏ đang thì
Mưa rào đến rồi đi ngơ ngác em sợ
Em cỏ khát anh mưa rào nơi nào
Ngày nắng cháy em chợt chợt thấy mưa
Em chờ mãi cỏ xanh ngơ ngác ngơ ngác
Hỏi gió gió bay, hỏi lá lá rơi
Hỏi theo làn mây bay bay lửng lơ về phía chân trời vời vợi
Cỏ khát khát tiếng mưa rơi
Người khát khát lẽ sống khát tiếng yêu thôi
Tình yêu tình yêu như cỏ khát như cỏ khát
Cỏ khát mưa”
Cỏ khát mưa. Con người cũng khát mưa. Nó cũng khát mưa. Nhưng không khát tiếng yêu giả dối”
Read more…

Khi trái tim còn đỏ trong tái tim mỗi người

Thu Phong, 19 tuổi, đang là sinh viên năm nhất của một trường đại học. Cô gái không xinh, cũng không cao, nước da ngăm đen, nói chung về ngoại hình thì cô chẳng có gì nổi bật. Tuy vậy, cô có nụ cười rất duyên, mà chỉ cần có nó cũng đánh bật những cái khuyết điểm về ngoại hình kia của cô. Cô là một cô gái đa cảm, hay suy nghĩ, nhiều lúc chỉ là những tình cảm thoáng qua trong lòng cũng làm cô băn khoăn, khó tả. Mẹ Phong thường bảo, người đa cảm sẽ khổ vì tình, mỗi lần như thế cô chỉ biết cười trừ, cô bảo cô luôn tin vào duyên số. Bề ngoài nhìn cô hơi lạnh lùng và ít nói, nhưng phải tìm hiểu và tiếp xúc nhiều thì mới hiểu hết được những điều sâu kín trong lòng người con gái này.
Bước chân vào cổng trường đại học, Thu Phong vừa vui vừa sợ, ngay từ ngày đầu cô đã thiếu tự tin ở bản thân mình. Xa gia đình, một mình giữa đất khách quê người là một thử thách quá lớn với một cô gái yếu đuối như cô. Những môn học về xã hội không phải là sở trường của cô, làm cô thấy hết sức khó khăn, thời gian đầu cô bị chứng mất ngủ, tinh thần sa sút, nhiều lúc cô cảm thấy muốn từ bỏ, muốn ngã gục. Thế nhưng, Bảo Nguyên đã xuất hiện, anh như một luồng gió mới lạ thổi vào tâm hồn của cơn gió mùa thu làm cho nó như được tiếp thêm sức sống. Bảo Nguyên học chung trường đại học với cô, trên cô một khóa, hai người vốn dĩ đã quen nhau từ hồi học cấp 3, nhưng lúc đó cô học được 1 năm thì chuyển trường nên hai người cũng chẳng có chút ấn tượng nào. Biết cô thi vào chung trường với mình, Bảo Nguyên chủ động xin số điện thoại từ một người bạn của cô và liên lạc với cô. Giữa biển người rộng lớn, họ tình cờ gặp được nhau, đó có phải là duyên phận?
Bảo Nguyên bước vào cuộc đời cô từ đó, cô quen dần với những tin nhắn hỏi thăm của anh hằng ngày, những bài học ở trường đã không còn quá khó với cô khi đã có anh tận tình chỉ dạy. Cô dần lấy lại sự tự tin, yêu đời và vui vẻ như trước đây. Cô hòa đồng hơn, có thêm nhiều bạn mới, và không biết từ lúc nào trong cô đã nảy nở một tình cảm đặc biệt cho Bảo Nguyên, cô nhận ra mình đã yêu anh. Thế nhưng, cô không dám mở lời, cô sợ bị từ chối, tình cảm của anh với cô nhiều lúc cũng làm cô nghĩ là anh yêu cô thật, nhưng khi anh chưa nói ra thì cô vẫn chưa thể chắc chắn. Thà cứ như thế này, còn hơn nói ra rồi bị từ chối, lúc đó thật là khó xử, cô không muốn mất anh.
Ảnh minh họa: kyrateppelin-d47272y
Sau 5 tháng quen nhau, Bảo Nguyên tỏ tình, đó là điều làm cho Thu Phong vô cùng bất ngờ, mặc dù cô cũng yêu anh và rất muốn nhận lời nhưng Thu Phong lại đắn đo trước những lời mẹ dặn ngày cô lên đường đi học: “Đừng nên yêu sớm con à, con chưa đủ chín chắn đâu, mẹ sợ con sẽ bị tổn thương”. Nhưng chuyện đời có ai biết trước được, duyên đến, duyên đi, lí trí đôi lúc cũng phải chịu thua và phải lắng nghe theo nhịp đập của con tim. Thế là cô nhận lời yêu Bảo Nguyên, họ ở bên nhau vô cùng hạnh phúc, hằng trăm tin nhắn được gửi đi hằng ngày. Đã có nhiều lần cô nằm gọn trong vòng tay anh, hai người cứ thế ngồi bên nhau bên bờ hồ, nhìn dòng nước khẽ trôi, cô cảm thấy hạnh phúc biết bao, mong cho thời gian chỉ mãi dừng lại ở khoảnh khắc hạnh phúc này. Mỗi lúc như thế, Bảo Nguyên thường siết chặt cô vào lòng, anh nói yêu cô và mong cô sẽ là mối tình cuối cùng của anh. Có những lúc anh nhìn xa xăm và kể về mối tình đầu của mình, ánh mắt anh rất lạ làm cô băn khoăn nhiều lắm nhưng cô không muốn nghi ngờ anh, cô nghĩ đã yêu thì phải tin tưởng nhau, như vậy tình yêu mới được bền chặt. Anh dường như cũng đoán được những suy nghĩ của cô, ôm cô vào lòng và nói: “Đừng nghĩ lung tung nhé nhóc, anh quên hết rồi, trái tim anh giờ đây chỉ có mình em thôi”. Môi anh nhẹ nhàng đặt lên môi cô, khiến những suy nghĩ mơ hồ đó cũng dần tan biến.
Thế nhưng, cuộc đời là đầy những bất trắc mà con người ta không thể lường trước hết được. Sau 3 tháng yêu nhau, Bảo Nguyên nói lời chia tay. Điều làm Thu Phong đau lòng nhất là lời chia tay đó được nói ra khi mà chỉ 2 tiếng trước anh và cô vẫn còn gọi nhau là “vợ- chồng”. Lí do chia tay là do anh nghĩ cô không hợp với gia đình anh, cô quá trẻ con, yêu cô làm anh phải lo nghĩ nhiều chuyện, anh muốn toàn tâm toàn ý học hành và lo cho sự nghiệp. Thu Phong khóc nhiều lắm, cả đêm cô không chợp mắt dù chỉ là một phút, chỉ mong trời nhanh sáng để tìm gặp anh hỏi cho rõ mọi chuyện, cô không tin người mà cô đem hết lòng yêu thương và tin tưởng lại vô trách nhiệm như thế, cái lí do chia tay ấy cô thật không thể chấp nhận.
5h sáng cô đón chuyến xe buýt đầu tiên để đến chỗ anh, trời lất phất mưa, người cô run lên vì lạnh, lòng cô nặng trĩu nhưng trái tim cô thì vẫn le lói một hy vọng, rồi anh sẽ đứng trước mặt cô, ôm cô vào lòng và nói “ Tất cả chỉ là giấc mơ thôi em à”. Cô không biết phòng trọ của anh, chỉ là có lần anh bảo cô đứng chờ ở một chỗ gần đó, thế nên cô đứng chờ ở chỗ cũ. Cô gọi điện cho anh, không có tiếng nhấc máy “Là anh không muốn nghe hay anh đang ngủ?”. Cô bấm số, gọi liên tục, 1 tiếng rồi 2 tiếng, trời vẫn mưa và hai chân cô đã mỏi nhừ, nhiều lần suýt ngã quỵ nhưng lòng tự nhủ lòng nhất đinh phải gặp được anh. Cuối cùng Bảo Nguyên cũng đứng trước mặt cô, mắt anh đỏ hoe, có lẽ anh cũng đã khóc. Cô đã hỏi anh nhiều lần, thậm chí hét lên hỏi anh “Tại sao?”, nhưng vẫn chỉ là những lí do đó, cô không tin nhưng vẫn không thể làm gì được. Anh là mẫu con trai lạnh lùng, đó là mẫu con trai mà cô thích nhưng giờ đây sao anh đứng trước mặt cô mà cô lại cảm thấy xa lạ quá, tại sao con người lại thay đổi nhanh chóng như thế, anh lạnh lùng tàn khốc đến mức đáng sợ. Anh đưa tay nắm chặt tay cô, mong cô hãy hiểu cho anh, cô đưa tay hất mạnh bàn tay ấy : “Tôi hiểu cho anh, thì ai sẽ hiểu cho tôi, tôi hận anh!”. Nước mắt lã chã tuôn rơi, cô quay lưng ra đi, anh chạy theo cô nhưng cô hết lần này đến lần khác lên tiếng đuổi anh: “Anh sợ tôi đi tự tử à, anh không đáng đâu, đừng xem thường tôi như thế, tôi căm thù anh, tránh xa tôi ra, để tôi yên”. Bước chân nhỏ dần và mất hút, anh không đuổi theo cô nữa, cô ngồi sụpxuống,ngửa mặt lên trời để cho những giọt mưa rơi xuống mặt, đau buốt… “Em và anh đã thật sự kết thúc hay chúng ta chỉ lạc mất nhau?”
Đó là thời gian mà Thu Phong phải ôn thi học kì, thế nhưng tinh thần cô ngày một sa sút, cô ốm 2 tuần liền, người gầy đi trông thấy, hằng đêm những kí ức, nỗi nhớ ùa về như dày xé trái tim cô, cô không thể quên anh, vừa hận vừa yêu, rồi cô sẽ ra sao nếu như cô cứ như thế này?...Mùa thi thế là cũng trôi qua, Thu Phong dần bình tâm lại, kết quả bài thi không được tốt, thế nhưng nghỉ hè là cô lại được về nhà, về với mẹ, lòng cô rồi sẽ bình yên lại, cô sẽ quên được anh. Ngày cô ra ga về quê, trời mưa tầm tã, lòng cô nặng trĩu, sao lúc nào cũng là mưa, mỗi lần trời mưa cô lại nghĩ đến anh. Tàu chuyển bánh, tựa đầu nhìn mưa từng dòng rơi bên cửa sổ cô buồn vì mối tình đầu tan vỡ nhanh chóng đến không ngờ. Bỗng điện thoại có tin nhắn, là tin nhắn của anh, biết hôm nay cô đi anh nhắn tin bảo cô nhớ giữ gìn sức khỏe, hãy quên anh đi và chúc cô hạnh phúc. Tại sao lại như thế, từng hứa suốt đời này sẽ mang lại hạnh phúc cho cô rồi cũng chính anh làm tim cô tan nát, giờ đây còn có tư cách nói tiếng chúc cô hạnh phúc ư?, thật giả dối hết sức. Cô hận anh, một lần nữa nước mắt lại rơi vô nghĩa.
Ảnh minh họa: incredi-d472z7p
Về nhà, cô lao mình vào những cuộc chơi cùng bạn bè, cô cố tìm mọi cách để quên anh, thế nhưng hình như càng cố quên thì sẽ càng nhớ, nhiều lúc cô cảm thấy căm ghét chính bản thân mình nhưng hình bóng của anh thật sự đã chiếm hết tâm trí cô. Tình cờ cô đọc được ở đâu đó rằng: “Nếu không thể quên, không thể từ bỏ thì hãy chấp nhận đau khổ đi”. Cô nhận ra cô cần anh đến thế nào, vứt hết cái tôi của bản thân mình cô nhắn tin cho anh. 2 tháng sau khi chia tay cô lại có thể bình tâm và nói chuyện với anh, và anh cũng đã thú nhận với cô, lí do khiến anh chia tay cô không phải do cô mà là vì anh. Anh đã không quên được mối tình đầu, đến với cô chỉ là muốn tìm cách để quên đi, nhưng khi ở cạnh cô, đi bên cô anh vẫn cảm thấy như mình ở bên cạnh người đó, anh thấy mình không xứng đáng với cô. Anh cho người đó quá nhiều, đến mức không còn gì để yêu ai và cô cũng đã trao trọn trái tim mình cho anh. Yêu hết mình, thật sự quá đau khổ, không chỉ bản thân mình đau khổ mà còn đau khổ cho người đến sau. Anh đề nghị cô chờ anh, chờ đến lúc nào anh quên được người đó anh sẽ về bên cô. Cô chấp nhận đau khổ mới quyết định liên lạc lại với anh, tim cô dường như tê cứng khi anh nói rằng anh không yêu cô, nhưng cô vẫn đồng ý chờ anh, mọi thù hận đau khổ tự dưng biến đâu mất, chỉ còn lại tình yêu trong trái tim cô.
Thỉnh thoảng anh và cô vẫn liên lạc, hỏi thăm sức khỏe, tình hình học tập của nhau, dịp lễ tết cũng có nhắn tin chúc mừng nhau, Thu Phong vẫn hy vọng ngày Bảo Nguyên quay trở về. Thế là thời gian cũng trôi đi, anh và cô dần ra trường, có việc làm ổn định, cô được tuyển vào làm cho một công ty bảo hiểm, còn anh làm tư vấn luật cho một doanh nghiệp tư nhân. Đã hơn 6 năm kể từ ngày cô nói chờ anh, nhiều lúc cô thấy sợ sẽ không có ngày anh quay về, nhưng cô cũng chưa sãn sàng để đón nhận một ai khác, mối tình đầu trong cô thật quá sâu đậm… Hoàn thành xong công việc thì kim đông hồ cũng đã chỉ 12h, ngày mai là sinh nhật cô, năm nào giờ này anh cũng gọi, thế nên cô vẫn chờ, làm việc mà chốc chốc lại liếc nhìn điện thoại, chuông điện thoại reo, là anh, cô hồi hộp nhấc máy:

- A lô!

Đầu giây bên kia im lặng hồi lâu vẫn không trả lời

- Anh có chuyện gì à, đừng làm em lo

- Thu Phong (anh thoáng ngập ngừng), em nghe anh nói rõ đây, tuần sau anh sẽ kết hôn, anh những tưởng sẽ quên được cô ấy nhưng khi gặp lại anh nhận ra anh vẫn còn yêu cô ấy quá nhiều, anh xin lỗi, anh đã mang rất nhiều đau khổ cho em, anh đã lừa dối em, anh là một thằng đểu cáng, em hãy quên anh đi.
Cổ họng cô nghẹn ứ, nói không ra tiếng, sao lại có thể nói với cô những lời như thế, anh lại một lần nữa lừa dối cô, mọi thứ trước mắt cô như mờ dần.
Lúc cô tỉnh dậy mới biết mình đang ở trong bệnh viện, là bạn cùng phòng thấy cô đang nghe điện thoại thì ngất đi nên đem cô vào đây. Cô không khóc, không ăn uống, cũng không nói gì, cứ nằm mở mắt nhìn lên trần nhà. Ngày cưới của anh, cô đứng lặng nhìn anh vui vẻ trong bộ lễ phục đứng đón khách, cô không khóc, trong lòng cô lúc đó chỉ chất chứa một nỗi căm hận, cô hận người con trai ấy.
Chuông điện thoại reo, liếc mắt nhìn thầy số lạ, Bảo Nguyên thoáng đắn đo rồi cũng nhấc máy.
-Chào anh!
Bảo Nguyên thoáng giật mình. Giọng Thu Phong đầu giây bên kia, lạnh ngắt.

- Thu phong ,là em sao?

- Vâng, tôi phải dùng số khác, vì sợ anh không nhận lời chúc mừng của tôi. Nguyễn Bảo Nguyên, anh làm cho người khác phải đau khổ thì anh cũng sẽ không được hạnh phúc đâu, rồi anh sẽ phải hối hận, tôi thề là anh sẽ bị quả báo.
“Tút, tút tút…..”. Bảo Nguyên đứng bần thần một hồi lâu, một giọt nước mắt trào ra nơi khóe mắt anh, đưa tay nhẹ lau khô anh mỉm cười bước vào lễ đường.
Ảnh minh họa: pledent-d472cje
Một năm sau đó, Thu Phong cũng kết hôn, chồng của cô là Gia Huy. Anh là bác sĩ đã trực đêm ở bệnh viện cái hôm cô bị ngất phải đưa đi cấp cứu. Anh nói anh đã có cảm tình với cô ngay từ lúc đó, anh thích cô ngay từ cái nhìn đầu tiên. Thu Phong chấp nhận làm vợ Gia Huy, anh luôn yêu thương, chiều chuộng cô, không bao giở để cô thiếu thốn bất cứ thứ gì, Thu Phong thật sự trở thành một bà hoàng sống trong nhung lụa với người chồng yêu thương cô hết mực. Thế nhưng, chưa lúc nào cô cảm thấy hạnh phúc, cô cũng chẳng hiểu tại sao, cô nhận lời lấy anh là vì mẹ cô thúc ép và vì cô muốn quên đi Bảo Nguyên. Cô luôn tự nhủ, tuy cô không yêu Gia Huy nhưng sống với nhau rồi cũng sẽ nảy sinh tình cảm,thế nên cô mới chấp nhận cuộc hôn nhân này. Nhưng rồi một hôm, trong một cuộc họp lớp cuối năm cô tình cờ nghe được chuyện của Bảo Nguyên qua một người bạn. Vợ anh vừa mới qua đời vì bệnh ung thư để lại đứa con chưa đầy 2 tháng tuổi, công ty của anh đang làm thì bị phá sản, anh bị kẻ gian lợi dụng, có lẽ sẽ phải vào tù, mẹ anh thì vì khóc thương con mà ốm nặng. Tay Thu Phong run run, có phải những lời mà cô nguyền rủa anh trong ngày hôm đó đã thành sự thật. Đêm đó cô không tài nào chợp mắt được, bên cửa sổ cô lặng lẽ khóc một mình, cô nào có muốn Bảo Nguyên lại như ngày hôm nay đâu, mặc dù hận anh nhưng trái tim này cô vẫn luôn yêu anh, cô biết điều đó.
Hôm nay, cô đến bệnh viện vì lời hẹn ăn cơm trưa với Gia Huy. Bóng một người đàn ông quen thuộc, khiến cô như quên đi tất cả, cô đuổi theo và nhận ra đó chính là anh. Anh gầy và tiều tụy đi nhiều quá, khác xa anh trước đây, nhìn đứa bé còn quấn tả đang ngủ say mà lòng cô quặn thắt. Bảo Nguyên chậm rãi nói:
- Cô ấy trút hơi thở cuối cùng khi đứa bé vừa chào đời, anh đã bảo cô ấy đừng cô gắng nhưng cô ấy vẫn muốn sinh đứa con này

Nước mắt Thu Phong cứ thế tuôn rơi, cô bật khóc

- Em thật sự xin lỗi, em thật không mong rằng mọi chuyện lại thế này đâu

- Không phải lỗi ở em, mọi chuyện là do anh, anh mới là người cần nói câu xin lỗi

- Anh biết chị ấy bị bệnh từ lúc nào?

Bảo Nguyên đưa mắt nhìn xa xăm, ánh mắt quen thuộc mà cô từng thấy trước đây mỗi lần anh trầm tư suy nghĩ một chuyện gì đó.

- Lúc bọn anh gặp lại nhau…trước ngày cưới.

Thu Phong hết sức bất ngờ, chiếc túi xách trên tay rơi mạnh xuống sàn

- Đúng, anh lấy cô ấy vì biết cô ấy bị bệnh, cô ấy yêu anh rất nhiều và muốn những năm tháng cuối đời sẽ được sống cùng anh…Trong ngày sinh nhật của em gần 2 năm trước, anh đã chuẩn bị cho em một món quà…anh sẽ cầu hôn em…lúc đó anh đã hoàn toàn tự tin để mang lại hạnh phúc cho em…anh nhận ra người anh yêu, người mà anh luôn nhớ nhung là em…tình yêu của em đã làm trái tim anh rung động,nhưng… anh lại gặp lại cô ấy…và cho dù người anh yêu lúc đó là em thì anh vẫn không thể chọn em được…
Nước mắt anh cũng rơi, từng lời từng lời anh nói ra trong tiếng nấc làm tim cô đau nhói

-Anh..đã từng yêu…yêu em sao?

-Đúng thế…hai lần làm em đau khổ là việc mà anh cảm thấy day dứt và có lỗi nhất trong cuộc đời này…anh thật sự xin lỗi.

Thu Phong bàng hoàng vẫn chưa kịp mở lời, thì đã thấy công an vào đến tận cửa, có lệnh bắt giam Bảo Nguyên.

-Không, không thể thế được, Bảo Nguyên

-Thu Phong, em hãy chăm sóc đứa bé hộ anh…không có chuyện gì đâu, anh sẽ trở về sớm thôi.

Cô chạy theo, nhưng rồi chỉ biết đứng nhìn bóng anh bị đưa lên xe, mất hút.

- Tại sao? Tại sao lại tàn nhẫn với chúng con như thế hả ông Trời. - Cô òa khóc.

Cô tỉnh dậy trong bệnh viện, mở mắt ra là suy nghĩ về Bảo Nguyên lại đập ngay vào đầu óc cô. Cô vùng dậy khỏi giường, cánh tay của Gia Huy giữ cô lại

- Em định đi đâu?

Cô nhìn anh, rồi lại tuông ra khỏi phòng. Gia Huy giằng cô lại

- Cô có còn muốn giữ thể diện cho người chồng này không, khóc lóc và làm loạn lên ở bệnh viện như một con điên vì người tình cũ vẫn chưa đủ à?

- Xin anh.. để em đi tìm Bảo Nguyên…em phải tìm anh ấy

- Vậy là cô muốn chạy theo anh ta phải không, đi theo anh ta vào bốc lịch trong nhà đá hả?

- Anh…

Đứng trước mặt cô là Gia Huy, người chồng luôn yêu thương, chiều chuộng cô đây sao?. Ánh mắt của anh thật đáng sợ, như muốn ăn tươi nuốt sống cô vậy

-Tôi những tưởng tình yêu của tôi sẽ làm cô động lòng, nhưng đã có lúc nào cô nghĩ đến cảm giác của tôi chưa, cô coi tình cảm của tôi là gì, sống cùng tôi nhưng trong lòng thì luôn luôn nhớ mong thằng đàn ông khác.

- Phải, đúng là thế đấy…em đã phụ tình cảm của anh, em xin lỗi. Nếu đã vậy thì chúng ta cũng nên kết thúc ở đây,…em nghĩ sống với nhau chỉ làm nhau thêm đau khổ thôi
- Ý cô là gì, chia tay ư? Thằng đó giờ vào tù rồi mà cô vẫn muốn theo hắn à?

- Anh nên nói năng tôn trọng người khác một chút

Thu Phong thật sự không thể giữ được bình tĩnh, khi mà lời nào của Gia Huy thốt ra cũng muốn xúc phạm cô và Bảo Nguyên

- Đúng loại người không biết xấu hổ

Gia Huy bóp chặt tay cô, mắt long lên, nghiến răng mà thốt ra từng tiếng một

-Đúng, là tôi đã lừa dối tình cảm của anh. Nhưng anh cũng đừng tưởng tôi không biết những vụ bê bối của anh với cô y tá xinh đẹp kia. Tôi đã bỏ qua và chịu đựng vì nghĩ rằng tôi có lỗi với anh, tôi không thể mang lại tình yêu cho anh thì sẽ để anh đi tìm người khác mang đến hạnh phúc cho anh. Chúng ta thật sự không ai nợ ai, không còn gì để nói với nhau nữa, anh sẽ sớm nhận được đơn xin ly hôn.

Tay Gia Huy dần dần buông tay cô, cô lao ra khỏi phòng một cách nhanh chóng, cô sẽ chạy đến bên anh, người duy nhất cô yêu trong cuộc đời này.

Cánh cửa phòng thăm nuôi vừa mở, Thu Phong đã trông thấy Bảo Nguyên, anh gầy và đen đi nhiều quá, hai mắt thâm quầng

- Thu Phong!

Nhìn đứa bé trên tay cô, anh bật khóc. Cô đưa tay nắm chắt bàn tay anh, cười trong nước mắt

- Anh và em đều không có lỗi, chỉ là số phận cố tình đưa đẩy để mình lạc mất nhau, nhưng em không hề đau khổ,chẳng phải mình đã tìm thấy nhau rồi đó sao? Tất cả vẫn chưa muộn, em và anh sẽ cùng làm lại từ đầu, em sẽ chăm sóc con và đợi anh trở về.

Tay anh siết chắt tay cô, nghen ngào:

- Anh yêu em, hãy đợi anh, anh chắc chắn sẽ trở về.

Sau bao tháng ngày lạc mất nhau, giữa biển người rộng lớn, họ lại tìm về được bên nhau, không có gì là quá muộn khi tình yêu vẫn còn đó trong trái tim mỗi người.
Trong bóng chiều tà, cơn gió mùa thu lướt nhẹ qua, cuối cùng cô cũng tìm được hạnh phúc của cuộc đời mình.
Read more…

Những mảnh màu loang

1. Hoàng hôn đỏ.
Chiều tà. Trời nóng. Mặt trời như một quả cầu lửa đỏ rực. Những ánh nắng khó chịu gắt gỏng lăm le, hung hãn chiếu rọi vào mọi vật, quẳng ra những tia nắng nóng lẫy nhằm hong khô màu vẽ, đám học sinh ở lớp mặt mũi đỏ kè, nhễ nhại mồ hôi. Giờ thực hành ngoài trời vào thứ 3 hàng tuần. Lớp học hôm nay vắng. Thầy giáo đưa Quang vào giới thiệu với lớp khi bài học vẽ ngoại cảnh đang giang dở. Ở cái lớp vẽ này việc có học sinh mới không có gì là lạ. Nhưng Diên giật mình đánh rơi cây cọ khi nhìn thấy Quang. Một cậu con trai có đôi mắt màu lục nhạt. da mặt trắng xanh và nụ cười tỏa nắng. Cậu ta đẹp một cách kỳ lạ. Như một thiên thần với đôi cách thiên sứ mỏng manh bị trôi dạt xuống trần gian. Cậu ta mỏng manh đến lạ kỳ. Tưởng chừng như một cơn gió mạnh là có thể cuốn cậu khỏi cuộc sống này.
Quang đến chỗ Diên nhặt dùm cô cây cọ vẽ ..
- Nếu bạn dùng màu cam tươi nhiều hơn đỏ sậm khi pha màu làm nền của bức tranh thì bạn sẽ lột tả được sắc toàn mĩ nhất của cảnh hoàng hôn này.
Quang nháy mắt, lại cười. Khỉ thật. Tự nhiên bị một tên nhóc nhắc nhở nó về bố cục màu. Hix. Xem ra tên này có vẻ không vừa đâu.

Diên đang học năm thứ 2 khoa mỹ thuật ứng dụng trường đại học Kiến Trúc. Diên thích nhìn màu sắc khi được sắp xếp lại với nhau một cách có dụng ý sẽ tạo ra cả một thế giới nghệ thuật đầy sống động. Diên chưa từng nghĩ nếu một ngày cô bị tách ra khỏi cái thế giới đầy màu sắc ấy thì cô sẽ sống như thế nào. Sắc màu và sáng tạo là hai niềm say mê không giới hạn của cô bé.
Quang đang theo học ngành công nghệ thông tin nhưng cậu cũng đam mê hội họa như bao nhiêu con người ở cái xưởng vẽ này. Quang là con lai. Bố người Việt lấy mẹ Quang nguời Mỹ. Quang sống khá nhiệt tình, phóng thoáng và hướng ngoại. Tuy Quang còn thiếu những kĩ năng vẽ chuyên nghiệp về sử dụng cọ nhưng tranh Quang vẽ thường mang nét hoang dã, nguyên sơ và rất có hồn. Nhiều khi nhìn những bức tranh đó Diên lại cảm thấy ghen tỵ. Tuy Quang vẽ không chuyên nghiệp nhưng cậu là một người có tài năng thiên bẩm về hội họa
Trong lớp vẽ có khá nhiều nàng để ý đến Quang. Cậu không tỏ ra kiêu ngạo hay lạnh lùng. Rất từ tốn Quang từ chối những tình cảm ấy một cách tế nhị nhất. Cậu nói cậu rất sợ nước mắt của con gái. Quang với Diên thân nhau tự bao giờ Diên cũng không nhớ rõ nữa. Diên cũng không hiểu vì sao? Cùng sở thích? Cùng thần tượng? Hay đơn giản chỉ là những con người thuộc thế hệ 9X ?
Quang hát rất hay, đặc biệt là các ca khúc tiếng anh. Quang sống ở Mỹ đến năm 18 tuổi mới chuyển về Việt Nam. Quang sống và tận hưởng từng ngày, trân trọng từng phút giây. Cậu luôn muốn làm được thật nhiều việc mỗi ngày, đi thật nhiều nơi mỗi ngày. Như đang vội vàng gom lại cả thế giới này vào tim cậu vậy. Quang có khá nhiều khoảng lặng Diên biết nhưng Diên không thể nào bước vào được cái khoảng lặng đó của cậu. Như một mặt hồ yên ả nhưng không tĩnh lặng. Tiếng chuống điện thoại reo vang cắt đứt dòng suy nghĩ của Diên. Là Quang.
- Quang đang ở coffe Mộc nhé. Diên đến đi, hôm nay có hát live
- Ok, chờ Diên 15 phút  nhé.
- Quán không lớn, nằm sâu trong con hẻm ngoằn nghèo, một quán cafee dành cho những người thích hát. Chỉ vậy thôi. Quán nhẹ nhàng với bàn ghế gỗ, và một sân khấu nho nhỏ ở giữa quán. Một bức tường sờn cũ treo đầy những dụng cụ nhạc dây: ghita, violon, alto, violoncello, contrebass….
Chủ quán là một nhạc sĩ vĩ cầm không mấy tên tuổi. Diên biết đến đây sau những lần lẽo đẽo theo Quang đi du hí phố phường.
Quán hôm nay khá đông. Một cậu bạn vừa hát xong ca khúc Because you live. Quán vỗ tay quá xá. Diên quay sang quang, chớp chớp đôi mắt:
- Quang. Brown Eyes của Destiny"s Child nhé.
- Nhưng đây là bài của con gái mà.
- Kệ. nhưng tớ thích. Không biết đâu.
Quang mỉm cười nhẹ nhàng. Cậu đứng lên giữa sân khấu. Với tay lấy cây đàn ghita.So dây, chỉnh ghế.
- Sau đây mình sẽ hát ca khúc Brown Eyes của Destiny"s Child để dành tặng cho một người đặc biệt.
Ngón tay dài lướt nhẹ trên dây đàn. Giọng hát trong trẻo cất lên:
Remember the first day when I saw your face
Remember the first day when you smiled at me
You stepped to me and then you said to me
I was the woman you dreamed about
Remember the first day when you called my house
Remember the first day when you took me out
we had butterflies although we tried to hide
and we both had a beautiful night …
Diên đắm chìn trong không gian quán. Mặc kệ bóng chiều đang ngã xuống rất nhanh trên nền trời tĩnh tại.
2. Mặt hồ xanh.
Dạo này Diên hay đau đầu, chóng mặt mắt nhìn đôi khi không rõ. Không dám nhắn tin báo cho cha mẹ lo. Diên lẳng lặng đến bệnh viện. Quang hứa sẽ đưa Diên đi khám. Nhưng cậu thất hẹn. Diên đi một mình. Các bác sĩ yêu cầu xét nghiệm máu nhưng cô không thiếu máu. Diên nghĩ minh bị cận nhưng đo mắt không có hiện tượng gì. Bác sĩ khuyên Diên đến chuyên khoa mắt để làm các xét nghiệm cần thiết để tìm ra nguyên nhân làm thị lực của mắt dần yếu đi. Diên mỉm cười cảm ơn bác sĩ và đi ra cửa.
Căn phòng rộng rãi sáng choang những ánh đèn chiếu vào những dụng cụ vô trùng. Diên giật mình nhận ra, tất cả các ánh đèn ở đây đều không có bóng. Vị bác sĩ già nua với những nếp nhăn xô vào của thời gian. Bác sĩ chiếu vào mắt Diên một chùm tia sáng hẹp với cường độ lớn. Đồng tử của mắt co giãn, nhưng Diên cảm thấy độ chói của chùm tia sáng có cái gì đó nhàn nhạt, thấy cảm xác trắng xóa trong tích tắc, đột nhiên thấy vị mặn chát ở tận trong suy nghĩ…
Trống rỗng, vô hướng, suy sụp…Diên không còn tin vào mắt mình, tai cô bé ù đi, ong lên những lời nói của bác sĩ còn vang vọng :
- “ Cháu bị viên giây thần kinh thị giác dẫn đến tình trạng mất tầm nhìn và mất dần thị giác màu sắc. Chúng tôi vẫn chưa tìm ra nguyên nhân khiến những tổn thương phát triển rất nhanh. Cháu nên nhanh chóng nhập viện để có được phác đồ điều trị hiệu quả nhất. Cần nói ngay với gia đình để đề xuất phương án giải quyết. Nếu không sẽ không kịp, thời gian của cháu không còn nhiều. Những tổn thương này phát triển rất không bình thường. Chúng tôi chờ quyết định của cháu.”
Bất thần, choáng váng. Như một con robot đã trơ lỳ lệnh được cài đặt. Những bước chân vô thức. Không hiểu sao lúc đau khổ như thế này Diên lại không rơi một giọt nước mắt. Mắt mở to, ráo hoảnh, khô khốc chỉ di di tầm nhìn ở một điểm mờ nhạt mơ hồ ở tầng không. Nó? Mất thị lực? Nực cười. Nó? Vẽ? Màu sắc? Màu đen, mờ mit…Vậy còn chuyến du học toàn phần học về đồ họa mà nó mới giành được thì sao? Không thể như vậy, nó còn chưa thấy bức chân dung nàng Monalisa nguyên gốc, nó còn chưa được tận mắt nhìn những bức tranh của Piatxo... Thế giới ngập tràn màu sắc, cọ mượt nhung huyền, giấy mềm trắng toát… nó sẽ sống ra sao? Tất cả tất cả những câu hỏi bủa vây lấy nó lượn lờ rồi đâm sầm vào nhau làm cho đầu nó đau như muốn nổ tung.
- Đợi tớ lâu chưa?
Giọng nói của Quang vang lên làm Diên chợt bừng tỉnh, cô vội lấy lại tinh thần, giấu đi tờ giấy báo kết quả đã có phần hơi nhàu nát.
Cô quay lại cười với Quang, nụ cười nhàn nhạt, vô hồn.
Quang chạy đến bên cô, nở nụ cười tươi rói, ánh mắt lấp lánh tinh nhanh như những đốm lân tinh bừng sáng.
- Hôm nay Diên đi khám lại phải không, Quang xin lỗi có việc đột xuất nên không đi cùng Diên được, đừng giận Quang nha. Ah, kết quả thế nào?
- Uhm, mình không sao. Mình bị cận thôi, mấy hôm nữa đi cắt kính là ổn thôi mà.
Diên từ tốn trả lời mà không thèm nhìn Quang lấy một lần. Hơi thở rất nhẹ, như đang nén lại những sự hoang mang. Quang nhìn Diên, cái ánh nhìn xuyên thấu. Quang biết là Diên đang có chuyện gì đó. Đôi mắt quang thoáng chút lo âu, đôi chút trầm tư.
- Đi thôi, hôm nay ở Mộc có song tấu violon đấy. Không đi phí quá.
Diên hào hứng kéo tay Quang đi, mặc kệ cái ánh mắt bất thường của Quang nhìn mình, Diên cố gắng lảng tránh, hi vọng cậu bạn thông minh sẽ không nhận ra những điểm bất thường của mình. Nhưng cánh tay Quang ghì lại, ánh mắt cậu sắc lên. Quang kéo Diên lại, mặt đối mặt.
- Diên à, cậu thôi đi, đã ai nói cho cậu biết khi cậu nói dối thì tay phải luôn uốn xoăn tóc ở phần ngọn không ? Có chuyện rồi phải không? Đưa cho mình tờ giấy kết quả?
Diên bàng hoàng, trời đất dưới chân như nứt toác ra, hoang mang, chông chênh, vụn vỡ. Bối rối quay đi lẩn tránh ánh mắt Quang. Diên như người bị hút hết sức sống chỉ trực khụy xuống. Quang đỡ lấy cô, ôm chặt cô vào lòng. Nhưng chỉ như chờ đợi một sự chở che, Diên như một chú cún lạc bầy giữu một cơn bão lớn. Òa lên nức nở. Bờ vai Diên rung lên từng đợt, những tiếng nấc nghẹn ngào kìm nén như vỡ òa.
- Diên sợ lắm. Quang ơi! Diên sợ lắm. Mắt của diên. Mắt của Diên sẽ chẳng nhìn thấy gì được nữa, không thấy gì hết, không vẽ, không màu sắc, không gì cả…
Quang không nói gì, cậu siết chặt tia nắng nhỏ của cậu vào lòng. Tim đau thắt như bị bóp nghẹt. Đôi mắt màu lục nhạt long lên như một khối hổ phách kiên cường nhưng cô độc hoảng loạn dấu đi những tuyệt vọng. Gió thốc qua cuốn trôi tờ giấy kết quả với những giấu đỏ chót liệng xuống mặt hồ xanh yên ả. Nằm một góc lãng yên, ghẻ lạnh.
Ảnh minh họa
3. Bệnh viện trắng.
Diên nhập viện, ba đi công tác xa chưa kịp về, chỉ còn mẹ, mẹ khóc hoài. Diên an ủi mẹ nhưng chính cô bé cũng khi nghĩ đến quãng thời gian tiếp theo, nghĩ đến con đường tương lại. Diên sẽ vẽ được gì khi thế giới của cô chỉ còn lại một màu đen bất diệt. Màu bất lực. Bạn bè đến thăm Diên ai cũng không cầm được nước mắt. Quang thường xuyên ở trong bệnh viện với Diên. Khi thì hát cho cô nghe, lúc lại mang vào cho cô trái nhãn đầu mùa, đĩa nhạc mới của Destiny"s Child… từng chút một làm những ngày tiếp theo của cô bớt chán nản và tuyệt vọng hơn. Mắt Diên ngày càng mờ đi, nhòa ảnh và nhầm lẫn màu sắc, bố mẹ chạy vạy khắp nơi để tìm võng mạc phù hợp thay cho Diên, nhưng mọi công việc dường như vẫn được thực hiên trong vô vọng. Diên rất ít ngủ. Ban ngày cô tận dụng tất cả mọi lúc để thu nạp lại những hình ảnh thân thuộc cuối cùng. Khi màn đêm tĩnh mịch buông xuống. cô nằm im, bất động, mở mắt tròn to để ánh mắt dần quen với bóng tối. Một thói quen mà không ai muốn tập. Công việc chạy chữa cho Diên dường như là dậm chân tại chỗ. Quang dạo này ít vào thăm Diên hơn, và hình như cậu ấy còn đội mũ mỗi khi vào thăm Diên. Trời đã lạnh rồi sao? Không được nhìn thấy lá vàng rơi đầu thu nhưng Diên biết thu về qua mùi hoa sữa, hăng hắc, ngòn ngọn, ngạt ngào thơm trong bệnh viện đầy ắp mùi máu tanh và mùi thuốc sát trùng.
Quang đang ngủ tay vẫn cắm dây truyền dịch, gần một tháng nay cậu gầy đi thấy rõ, moocphin phải đã phải tăng liều lên so với trước. Điện thoại reo
- Alo, vâng cháu Quang đây ạ
- Thật sao? Vâng cháu sẽ nhanh chóng thu xếp đến gặp bác để làm thủ tục.
- Cháu hi vọng mọi thứ sẽ diễn ra nhanh chóng thời gian của cháu không còn nhiều. Vậy cuối tháng này sao ạ? Vâng, cháu hiểu rồi, cháu sẽ nhanh chóng đến làm các thủ tục cần thiết.
- Cháu cảm ơn bác rất nhiều. Cháu chào bác.
Quang cúp máy. Một thật sự thấy rất may mắn hạnh phúc. Niềm vui lan tỏa như một cơn gió nhẹ nhàng luồn qua từng cung bậc cảm xúc rồi vỡ òa.
- Quang mẹ không đồng ý.
- Mẹ, con cần làm như vậy. Mẹ, con xin lỗi, nhưng con yêu Diên và mẹ cũng hiểu rõ con thế nào mà. Vì vậy, xin mẹ hãy để cho con được làm như vậy vì ít nhất con còn được bên mẹ mãi mãi.
Mẹ gật đầu ra hiệu Quang ngừng nói, mẹ khóc nhưng Quang không khóc. Cậu tin vào sự đúng đắn của quyết định này. Nếu cuộc đời bắt ta phải lựa chọn thì tại sao ta không lựa chọn cái cách khiến cho nhiều người được hạnh phúc nhất? Đôi mắt lục nhạt nhíu lại, đã dần dần nặng trĩu vì mệt mỏi nhưng vẫn giữ nguyên cái thần thái tinh anh và sống động.

Ảnh minh họa

4. Hạnh phúc hồng.
Diên đang phát điên, thật sự là như vậy. Sáng nay vị bác sĩ già nua đã đến phòng Diên thông quá cho cô bé một tin còn hơn cả tốt lành. Đã tìm được mắt phù hợp để thay cho cô bé, thời gian tới sẽ nhanh thôi. Vậy là còn khi vọng. Diên vẫn còn cơ hội vẽ tiếp bức tranh cuộc đời đang giang dở.
Mẹ khóc nức nở như một đứa trẻ, vội vàng gọi ngay cho bố. Suốt thời gian Diên nhập viện bố mẹ dường như bị lôi vào một cuộc chiến thật sự. Cuộc chiến dành giật Diên với nữ thần bóng đêm. Tóc của mẹ chắc đã thêm nhiều sợi bạc, gương mặt bố cũng thêm nhiều vết nhăn.
Có tiếng mở cửa. Tiếng chân người bước vào. Nhẹ bẫng.
- Quang à?
- Sao Diên biết thế?
- Diên nghe thấy Quang.
- Nghe thấy?
- Uh. Nghe thấy. Quang biết không từ ngày mắt mờ đi, Diên nghe mọi việc Rõ lắm. Bước chân bố rất chắc,chân mẹ bước dứt khoát, chân cô y tá luôn kèm tiếng cọc cạnh của đôi dép. Chân quang thì nhẹ bẫng và luôn có cái gì đó rất ấm áp.
Diên cười tươi, khuôn mặt rạng rỡ, hướng đôi mắt đùng đục về phía cửa. Quang sững người. Những tia nắng sáng rỡ xuyên qua tấm rèm cửa, lọ bách hợp nở bung dâng hương thanh khiêt, tất cả đã làm một bức phông nền hoàn hảo để nổi bật nụ cười tinh khôi không tỳ vết của Diên.
- Đã ai nói với Diên là Diên rất xinh không?
- Có chứ. Quang nè.
Diên cười, lắc nhẹ mái tóc mềm mại. Hơi nghiêng nghiêng đầu.
- Quang à, Diên có một tin tốt lành đó. Bệnh viện đã tìm được môt đôi mắt phù hợp với Diên. Diên sắp đươc nhìn thấy mọi thứ rồi. Như một giấc mơ vậy. Một giấc mơ màu hồng.
- Uhm. Chúc mừng Diên. Cậu chăc chắn sẽ sống hạnh phúc mà. Phải hạnh phúc. Thật sự hạnh phúc nhé.
- Quang à. Tớ nhớ gương mặt của cậu quá. Cho tớ nhìn nó một lát nhé.
Diên dò dẫm đưa tay lên khuôn mặt Quang. Cố gắng ghi nhớ mọi đường nét trên khuôn mặt hoàn mĩ. Chiếc mũi thẳng với sống mũi cao, đôi lông mày rậm, gò má hơi xương, đôi môi mềm mại. những ngón tay run run, ấm áp. Bất giác Diên cảm thấy một giọt nước nóng hổi lăn dài dọc mu bàn tay. Diên vội vàng buông tay, hoảng hốt.
- Quang đừng khóc, tớ không sao hết, tớ sẽ ổn thôi….
Câu nói của Diên bị chặn lại bởi có một chuyển động ướt át đang lướt trên môi cô. Là Quang. Đôi môi rất mềm đang nhẹ nhàng đặt lên vành môi nhỏ nhắn. Mơn trớn dịu dàng, rồi điên cuồng, Bỏng rát. Diên ngồi im như tượng đá. Bàn tay Quang khéo léo luồn nhẹ qua mái tóc dài. Ôm cô thật chặt. Đôi môi vẫn mải miết kiếm tìm. Diến lặng người. Bất ngờ. Cô không còn làm gì được, chân tay mềm mũn, không từ chối, không đáp lại. Diên mặc kệ những cảm giác lạ cuộn lên dậy sóng. Quang vẫn hôn cô một cách man dại, nồng cháy. Nước mắt cô chảy dài làm hoen ướt gò má của cả hai người.. nước mắt của hạnh phúc hay mở đầu cho nỗi bất hạnh?
Ngày phẫu thuật cũng đến, không lâu như cô bé vẫn nghĩ. Lúc xe đẩy đưa cô đi dọc hành lang để đến phòng phẫu thuật. Chợt có một cơn gió rất lớn thổi qua. Một luồng không khí lạnh chạy dọc sống lưng. Cảm giác mất mát bao trùm, cảm giác như có cái gì đó tuyệt vọng, tan biến.
- Mọi chuyện sẽ ổn thôi cô bé.
Vị bác sĩ cười động viên, Diên khẽ gật đầu. Cố gắng để những niềm vui len lỏi vào những góc gách sâu thẳm. Mí mắt nặng giần. Cô bé dần mê man trong mơ hồ cô nhìn thấy Quang đang bay, gắn sau lưng một đôi cánh thiên thần và đội một vòng hào quang ánh sáng trên đầu, cậu kẽ nhìn cô bé, mỉm cười cùng cô bay lên, nhẹ dần, nhẹ dần, rồi mải miết lên đến tận mây xanh. Bỗng đến trước một chiếc cầu vồng, Quang k khẽ buông tay. Nhẹ nhàng, từng bước. Cậu khe khẽ đặt chân lên chiếc cầu vồng. Diên nhìn kĩ, không phải Quang đang đi mà là lướt nhẹ, mũi chân là là ở chân không . Bên kia cây cầu, Quang đưa cặp mắt tinh anh sáng như hổ phách nhìn Diên mỉm cười khích lệ. Diên rón rén đặt chân. Nhưng ở ngay bước đầu tiên cây câu biến mất. Bóng dáng Quang cũng mờ dần, màn đêm bao phủ cảnh vật. Nặng quá.
- Quang ơi!
Diên choàng tỉnh giậy. Mí mắt không thể mở nổi. Cô chợt nhận ra mình đang bị băng kín mắt sau ca phẫu thuật. Cô đã hôn mê 13 tiếng ở phòng hậu phẫu. Tiếng mẹ đang nói chuyện vớ ai đó khe khẽ ở hành lang. mệt mỏi, Diên lại thiếp đi.
15 ngày sống trong bóng tối trôi đi dài lê thê. Quang không đến. Cô rất thắc mắc, nhưng điện thoại luôn vọng lại câu nói quen thuộc của tổng đài viên: “ Thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được…”
Diên hắng giọng khẽ nén lại một tiếng thở dài.
Ngày tháo băng cũng đến. Ánh nắng nhạt nhòa, mờ mờ hư ảo, chớp mắt lại. Thấy mẹ đang lo lắng nhìn Diên, bố với đôi mắt đỏ hoe, bạn bè, chị y tá, bác sĩ…. Niềm vui như vỡ òa. Cảnh vật vẹn nguyên, những cung bậc màu sắc còn vẹn nguyên…niềm hạnh phúc lớn lao đã khiến Diên tạm cất đi sự thắc mắc về sự vắng mặt của một người quan trọng.
Soi gương, thoáng thân quen. Đôi mắt này, cái nhìn ám ảnh này. Quen thuộc lắm. Mơ hồ có ai đó đang dõi theo mình. Nhìn vào gương chằm chằm, lọc lại nét quen thuộc trong đôi mắt mới. Một đôi mắt màu lục nhạt.
Ảnh minh họa
5. Café nâu.
Ngày ra viện. Diên tìm đến nhà của người đã hiến mắt cho cô.
Ngã tư thứ nhất, ngã tư thứ hai, ngã ba, hẻm số 13 của con phố nhỏ. Càng đi, nỗi hồ nghi, lo sợ càng lớn dần. Lối đi này quen quá. Ngôi nhà nhỏ hiện ra với hàng bạch môn trắng toát. Ngôi nhà còn hơn cả thân thuộc. Cô bước vào, sững sờ nhìn thấy Quang. Cậu ở đó, vẫn ánh mắt ấy, nụ cười ấy. Cái nhìn vào Diên, xuyên thấu. Nhưng khác ở chố Diên nhìn thấy cậu qua một tấm kính trong suốt có viền đen bao quanh. Không tin vào mắt mình nữa, Diên ngã khụy
Mẹ Quang xuất hiện, thoáng chút ngỡ ngàng. Mẹ đỡ Diên ngồi trên chiếc ghế mây màu nâu sáng. Đưa cho diên chiếc hộp nhỏ, quà Quang gửi lại diên trước lúc ra đi. Mẹ Quang khóc, tai Diên mơ hồ cố lắng nghe từng lời nói, máu trắng, thất bại, hiến mắt, đau đớn...từng từ từng từ như đâm vào tim Diên, để lại những hố sâu hoắm ngổn ngang bao day dứt...
Diên tha thẩn đi theo từng ô vuông của những viên gạch lót vỉa hè, bước thật đều, thật đúng vào giữa. Không để cho chân mình ước dẫm vào những ô kẻ nối. chầm chầm từng bước hòa vào dòng người đang hối hả ngược xuôi
Chiếc ipop vẫn tua đi tua lại bài hát Brown eyes, giọng Quang vẫn vậy, trong suốt, ngân nga, ấm áp không ngờ. Tiếng ghi ta khi réo rắt, lúc dịu dàng. Những bức ký họa Diên trong rất nhiều tư thế. Cái này vẽ khi Diên cười, cái này là lúc Diên đứng bên giá vẽ, cái này vẽ khi Diên đang ngồi nghịch violon ở quán Mộc, cái này là khi Diên nhíu mày suy nghĩ…tất cả đều rất sống động và rất có hồn. Một lá thư nho nhỏ, lá thư xin lỗi. Xin lỗi vì quang đã giấu Diên nhiều chuyện, xin lỗi vì đã không thể tiếp tục sống, xin lỗi vì đã để Diên lại một mình, Xin lỗi vì đã không tiếp tục làm chỗ dựa cho Diên. Quang mong Diên hãy sống tốt, cười thật nhiều và đừng khóc nhé. Quang sẽ luôn dõi theo Diên. Luôn cầu mong Diên được bình an.
Café Mộc chiều hơi vắng. Diên vào quán gọi 2 cappucino nhiều sữa. Cô nhóc phục vụ bưng ra, Diên giật mình. Một thói quen cũ. Diên bật khóc, cô bé bối rối rồi nhẹ nhàng đi khuất vào phía trong. Diên khóc, ôm chặt lá thư, khóc rất khẽ và cũng gọi tên rất khẽ:
- Quang ơi!!!
Chiếc ipod vẫn quay liên hồi phát ra những giai điệu của ca khúc Brown eyes, bên ngoài quán ở ngã tư thứ nhất đèn giao thông đã chuyển từ đỏ sang xanh.
Read more…